Sunday, December 4, 2016

viết cho đúng chánh tả

 





Muốn viết cho đúng chánh tả thì phải có thói quen viết đúng đã, mà thói quen này chỉ có thể tập được từ hồi mới cắp sách đi học. Lớn lên rồi mới sửa thì đó là—tạo một thói quen mới để diệt một thói quen cũ—là việc rất lâu và rất khó. N H L





 

****************************

11

 

--> 2- Khi vào xe hơi đừng nên mở máy lạnh ngay

 

22

 

magenta ,pink
width="630"

2- Khi vào xe hơi đừng nên mở máy lạnh ngay

 

33

 

magenta 38%,pink

2- Khi vào xe hơi đừng nên mở máy lạnh ngay



44

 

magenta, pink 48%

2- Khi vào xe hơi đừng nên mở máy lạnh ngay



00000000000000000000
background:-webkit-linear-gradient(left,blue, deepskyblue)
width="630"
a

2- Khi vào xe hơi đừng nên mở máy lạnh ngay



 


background:-webkit-linear-gradient(left,blue, deepskyblue,azure)
width="630"
aa

2- Khi vào xe hơi đừng nên mở máy lạnh ngay



 


background:-webkit-linear-gradient(left,blue, deepskyblue)
width="630"
b

2- Khi vào xe hơi đừng nên mở máy lạnh ngay

 

cc
blue, deepskyblue 2%, aliceblue

2- Khi vào xe hơi đừng nên mở máy lạnh ngay

 




c
blue, deepskyblue 2%, white

2- Khi vào xe hơi đừng nên mở máy lạnh ngay

 


44

 

*** Khi vào xe hơi đừng nên mở máy lạnh ngay

 


d
blue, deepskyblue 8%

2- Khi vào xe hơi đừng nên mở máy lạnh ngay


e
blue, deepskyblue 18%

2- Khi vào xe hơi đừng nên mở máy lạnh ngay




f
left,blue, deepskyblue 28%
width="595"

2- Khi vào xe hơi đừng nên mở máy lạnh ngay




g
blue, deepskyblue 48%, azure
width="630"

2- Khi vào xe hơi đừng nên mở máy lạnh ngay

 

h
blue, deepskyblue 58%, white)
width="595"

2- Khi vào xe hơi đừng nên mở máy lạnh ngay

 

 

i
blue, deepskyblue 58%, white)
width="595"


 

 

J
blue, deepskyblue 58%, Azure)
width="595"
































 

 

K
midnightblue, deepskyblue 58%,azure)
width="595"


































 

0000000000000000000000000000000 box-shadow: 15px 0px 15px black
0000000000000000000000000000000

 


1


9- Phòng ngừa bị đánh cắp hoặc đánh tráo thẻ tín dụng

 

2

 

deepskyblue 58%)
width:99%

9- Phòng ngừa bị đánh cắp hoặc đánh tráo thẻ tín dụng

 

 

3
width:85%

“ReConstructing the Vietnamese Diaspora"




Khi vào xe hơi đừng nên mở máy lạnh ngay

 

 

3
width:85%

“ReConstructing the Vietnamese Diaspora"




Khi vào xe hơi đừng nên mở máy lạnh ngay

 

 photo bb_nonew_zpsyzciuwov.jpeg

 

 


1


9- Phòng ngừa bị đánh cắp hoặc đánh tráo thẻ tín dụng

 

2

 

deepskyblue 58%)
width:99%

 

9- Phòng ngừa bị đánh cắp hoặc đánh tráo thẻ tín dụng

 

<p align="center">&nbsp;</p> <table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" align="center" height="651" width="100"> <tbody> <tr valign="top"> <td style="PADDING-LEFT: 95px;BACKGROUND: url(https://i870.photobucket.com/albums/ab261/mayman11/marine%20.jpg)repeat-y;"> </td><td valign="top"> <table height="300" align="center" bgcolor="" border="0" bordercolor="#b70000" background="http://i870.photobucket.com/albums/ab261/mayman11/teal.jpg" cellpadding="25" cellspacing="0" width="110%"><tbody> <tr> <td valign="top"> <div style="border:3px solid limegreen;border-radius:0px 0px 0px 0px;padding-left: 10px;padding-right: 10px;padding-top: 10px;padding-bottom: 10px;"><div style="border:1px solid lime;border-radius:10px 10px 10px 10px;padding-left: 25px;padding-right: 25px;padding-top:12px;padding-bottom:12px;"><br> <font color="lightcyan"><b><font face="Arial"> <br><br><br><br> <font color="lightcyan"><b><font face="Arial"> <div class='post-body entry-content' id='post-body-3554575828340937751' itemprop='description articleBody'><div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .25in; mso-layout-grid-align: none; mso-pagination: none; text-autospace: none;"><b><u style="text-underline: lime;"><span style="color: lime; font-family: Tahoma; font-size: 19.0pt; mso-bidi-font-family: Tahoma;">Hồi Ký:</span></u></b></span></b></div> <div align="center" class="MsoNormal" style="margin-bottom: 19.0pt; mso-layout-grid-align: none; mso-pagination: none; text-align: center; text-autospace: none;"><b><span style="color: lime; font-family: Tahoma; font-size: 24.0pt; mso-bidi-font-family: Tahoma;"> CUỘC ÐỔ BỘ TRONG LÒNG ÐỊCH</span></b></div> <div align="center" class="MsoNormal" style="margin-bottom: .25in; mso-layout-grid-align: none; mso-pagination: none; text-align: center; text-autospace: none;"><b><span style="color: lime; font-family: Tahoma; font-size: 19.0pt; mso-bidi-font-family: Tahoma;">Tác Giả: </span></b> <b><span style="color: lime; font-family: Tahoma; font-size: 19.0pt; mso-bidi-font-family: Tahoma;"> Trung Tá Nguyễn Ðăng Hòa</span></b></div> <div align="center" class="MsoNormal" style="margin-bottom: .25in; mso-layout-grid-align: none; mso-pagination: none; text-align: center; text-autospace: none;"> <b><span style="color: lime; font-family: Tahoma; font-size: 19.0pt; mso-bidi-font-family: Tahoma;"><i>Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn 1/Quái Điểu </i></span></b></div> <br> <div align="center" class="MsoNormal" style="margin-bottom: .25in; mso-layout-grid-align: none; mso-pagination: none; text-align: center; text-autospace: none;"><b><span style="color: Aquamarine; font-family: Tahoma; font-size: 19.0pt; mso-bidi-font-family: Tahoma;"> <img src="https://i870.photobucket.com/albums/ab261/mayman11/Triu%20Phong%20chin%20trng%20.jpg" border=" " alt=" photo Triu Phong chin trng .jpg " width="595" style="box-shadow: 5px 5px 5px 0px darkcyan" ;><br> <span style="font-family: Times; font-size: 16.0pt;"><i>Từ trái sang phải TĐP/TĐ1, Ban 3 kiêm ĐĐTCH, ĐĐT Việt và TĐT/TĐ1 </i></span></div> </span></div><br><br> <div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 8.0pt; mso-layout-grid-align: none; mso-pagination: none; text-autospace: none;"><span style="font-family: Times; font-size: 18.0pt; mso-bidi-font-family: Times;"></span> <span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Kể từ sau cuộc đổ bộ bằng trực thăng của Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu vào ngày 11/7/72, tại quận Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị, chưa một ai viết lại cuộc đổ bộ ấy, và tôi nghĩ - </span><span style="background-color: transparent; color:Aquamarine; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"><b><i>Nếu tôi không viết để nói lên cuộc chiến đấu ác liệt, oai hùng này thì ai có thể viết thay tôi?</i></span><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Vì như tôi đã trình bày trong tập Hồi Ký CƠN LỐC DÀI, </span><span style="background-color: transparent; color:lime; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"><b>hơn 1OO ông phóng viên thế giới, không một ông nhà báo nào dám "thi thố tài năng" đi theo chúng tôi cả?</span><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Cũng như hai nữ phóng viên chiến trường Việt Nam là Kiều Mỹ Duyên và Lam Thiên Hương một thời ngang dọc đã lắc đầu khi tôi mời hai cô đi "du ngoạn". Nổi danh thì cũng muốn, nhưng nghĩ đến mạng sống như "chỉ mành treo chuông" hai cô vừa cười vừa nói: "Thôi, tui chẳng ham đâu!". </span></div><br> <table style="MARGIN: auto;" align="right" border="0" cellpadding="3" cellspacing="3" width="1"> <tbody> <tr> <td> <font color="cyan" size="3"> <img alt="" src="https://i870.photobucket.com/albums/ab261/mayman11/download%203.jpg" height="355" border="1" hspace="3" vspace="3" width="250" style="box-shadow: 10px 10px teal" ;> </font> </td></tr> <tr> <td style="FONT-FAMILY: Arial;COLOR: #002060;FONT-SIZE: 10pt;" align="center"><i><font color="Aquamarine" face="Arial" size="4"><b>Trung Tá Nguyễn Ðăng Hòa</b></font></i> </td></tr></tbody></table> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt">Như có một thôi thúc, ray rứt nào đó buộc tôi phải viết để nói lên sự thật oai hùng của binh chủng Thủy Quân Lục Chiến nói riêng và Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa nói chung, đã tạo được trong cuộc chiến tranh Việt Nam. Xin cho phép tôi được làm một nhân chứng lịch sử để tô đậm thêm Quân Sử hào hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. </span></div> <br><br><br> <div class="MsoNormal"></div> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;">* * * * *</span></div> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt">... Phá Tam Giang vào một sáng mù sương 11/7/72. </span></div> <br><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt">Dù đang là mùa hè nhưng trời Huế vẫn còn sương mù, một làn khói mỏng giăng đầy, bao phủ cả một vùng Vân Trình rộng lớn. Trên cánh đồng vừa mới gặt, mùi rạ thơm thoang thoảng, nếu có thêm vài cô thôn nữ xinh xắn của mẹ Việt Nam nữa là ta đã có một hình ảnh đồng quê thanh bình của bao năm cũ... Gia đình Quái Điểu hơn 700 tay súng đã sẵn sàng tại bãi bốc chờ lên trực thăng đi vào đất địch. Những chàng Kinh Kha thời đại đang ưu tư về cuộc đời và đang chờ đón một tương lai không mấy rạng rỡ. </span></div> <br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Đúng 7 giờ sáng, chiếc trực thăng UH-1B của chỉ huy đáp xuống cạnh nhà thờ 2 chuông Điền Môn, bốc tôi và cố vấn Mỹ bay thẳng ra biển Đông. Để tránh phòng không địch, trực thăng đã phải bay trên biển và ở cao độ vừa tầm cho chúng tôi quan sát thành phố Quảng Trị và quận lỵ Triệu Phong, nơi Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu sẽ phải đổ bộ để tái chiếm. </span></div> <br> <div class="MsoNormal"></div> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt">Quận Triệu Phong nằm về phía Đông Bắc cổ thành Quảng Trị khoảng 2 cây số, là quê hương của tên đồ tể Lê Duẩn, môn đệ kế vị già Hồ đã về chầu Diêm Vương. Vì vậy không dễ gì địch để chúng tôi tái chiếm lại Triệu Phong. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt">Những túi lửa B.52 chiều ngang 1 cây số và chiều dài 3 cây số được lóe lên từng chập, và khi các chùm bom chạm đất thì lửa bốc cháy cùng những tiếng nổ phụ rền vang một góc trời... Tại đây địch cũng sẵn sàng nghênh đón chúng tôi. Đơn vị bạn gần nhất vẫn còn ở tuyến sau Mỹ Chánh mịt mù. Chúng tôi sẽ phải nhảy trên đầu địch, đánh thọc sâu vào lòng địch, bóp ngay yết hầu chúng, buộc chúng phải nhả Cổ Thành Quảng Trị mà chúng đã chiếm giữ hơn ba tháng qua. Sư Đoàn Dù đã gặp phải muôn vàn khó khăn và thiệt hại nặng nề khi tái chiếm Quảng Trị. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Có lẽ thượng cấp quên đi cửa ngõ Triệu Phong, nơi mà Việt cộng phải giữ với bất cứ giá nào, để bảo vệ huyết lộ dẫn ra Cửa Việt bằng đường bộ và đường thủy dọc theo sông Thạch Hãn. Nhờ huyết lộ này mà chúng có thể tiếp tế cũng như tải thương và thay quân rất dễ dàng. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Đúng 12 giờ 5 phút ngày 11/7/72, ngày mà suốt đời tôi không bao giờ quên được. Trước khi lên máy bay, Tướng Trưởng và Tướng Lân đến bắt tay và chúc chúng tôi thành công. Lời nói của Tướng Lân, Tư Lệnh Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến như một luồng điện chạy dài theo xương sống tôi: </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt">— Danh dự này, tôi giao cho anh và Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;">Riêng Đại Tá Bảo, Lữ Đoàn Trưởng Lữ Đoàn 147 nhìn chúng tôi như một người cha nhìn những đứa con thân yêu đang đứng bên bờ vực thẳm. Ông rơi nước mắt nói với tôi lời giã biệt: </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt">— Mày cố gắng giữ gìn anh em, khuyên họ nên đọc kinh cầu nguyện theo đạo giáo của họ! </span></div><br> <div class="MsoNormal"> </div> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến với biệt danh Quái Điểu được trực thăng bốc từ nhà thờ 2 chuông Điền Môn bay ra Triệu Phong, bất thần đổ trên đầu địch, giữa những đám ruộng trước quận lỵ. Tuy bãi đáp đã được B.52 "dọn cỏ" suốt hai tiếng đồng hồ, với 33 phi vụ đã cày nát từ Đông Hà đến Quảng Trị, mà gia đình Quái Điểu vẫn được con cháu Bác và Đảng dàn chào long trọng. Súng phòng không 23 và 37 của địch bắn lên như pháo bông. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Đại Đội 4 Tiểu Đoàn 1 do Đại Úy Trịnh Văn Thềm chỉ huy, lãnh nhiệm vụ đổ bộ trước. Hai chiếc trực thăng khổng lồ CH.54 chạm đất một cách bất ngờ nên thoát được phòng không địch. Có 32 chiếc trực thăng đổ quân, gồm 17 chiếc CH-53 (loại Chinook Mỹ dùng để cứu con tin tại Iran) chở được 60 người và CH-46 loại Chinook chở được 20 người. Chiếc tôi đi bị lãnh bốn viên phòng không, tưởng chừng như rớt. Vừa rời khỏi trực thăng, tôi đã được chào mừng bằng một trái 57 ly không giật, vì chung quanh tôi là một rừng antenne truyền tin. Tôi bị thương ở đùi phải, máu ướt đẫm. Viên Trung Úy Hải Quân Mỹ bị lòi ruột ra ngoài trông thật khiếp, nhưng vẫn còn sống. Đau đớn cho Tiểu Đoàn chúng tôi là một chiếc trực thăng bị rớt và nổ tung sau đó 2 phút lại chở nguyên Trung Đội Quân Y, 60 người chỉ sống sót 12 trong đó có Bác Sĩ Hoàn. Ông đã lao được ra ngoài cửa cấp cứu, nhưng phải hai ngày sau mới bò về được Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn với thân hình cháy phỏng nặng. Chúng tôi không lấy được xác những người bị chết vì chiếc máy bay này thuộc Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn và đã mang theo 47 trái mìn chống chiến xa và tất cả đã tan tành theo chiếc máy bay. Đáng lẽ tôi đã gởi xác theo chuyến đó rồi, nhưng tới phút chót cố vấn Mỹ lại rủ tôi đi trên chiếc CH-46 để khi xuống bãi thoát ra thật nhanh, tránh được phòng không địch. </span></div><br><br> <p style="TEXT-ALIGN: justify;MARGIN: 12pt 12.7pt 0pt 0pt;" class="MsoNormal"></p> <div style="BORDER-BOTTOM: aquamarine 2px solid; BACKGROUND-COLOR: Azure; PADDING-LEFT: 8px; WIDTH: 245px; PADDING-RIGHT: 5px; FLOAT:left; BORDER-RIGHT-COLOR: rgb(89,175,4); MARGIN-LEFT: 0px; BORDER-LEFT-COLOR: rgb(89,175,4); BORDER-TOP: aquamarine 5px solid; MARGIN-RIGHT: 20px; box-shadow: 10px 10px teal; PADDING-TOP: 0px; 0px:" class="pullquote"> <br> <span style="font-family: Cambria;" class="Apple-style-span"><span style="COLOR:teal;" class="Apple-style-span"><font size="4"> <b> Cuộc đổ bộ này đã được báo chí xem như cuộc đổ bộ Inchon tại Đại Hàn năm xưa. <br><br> Cửa ngõ Triệu Phong, nơi mà Việt cộng phải giữ với bất cứ giá nào, để bảo vệ huyết lộ dẫn ra Cửa Việt bằng đường bộ và đường thủy dọc theo sông Thạch Hãn. <u>Nhờ huyết lộ này mà VC có thể tiếp tế, tải thương và thay quân.</u><br><br> Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu chúng tôi sẽ phải nhảy trên đầu địch, đánh thọc sâu vào lòng địch, bóp ngay yết hầu chúng, buộc VC phải nhả Cổ Thành Quảng Trị mà chúng đã chiếm giữ hơn ba tháng qua.</b> <br><br><i>Tr. Tá Nguyễn Ðăng Hòa</i> </b></font></span></span><br> <div style="BACKGROUND-COLOR: transparent; MARGIN-TOP:0px; PADDING-LEFT: 4px; PADDING-RIGHT:4px; MARGIN-BOTTOM: 3px; PADDING-TOP: 4px; 4px: "><span style="FONT-STYLE: normal;" class="Apple-style-span"><span style="COLOR: black;" class="Apple-style-span"><font size="4"><i></i></font></span></span></div><br></div> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt">Vừa bị thương. Người cố vấn Mỹ còn cho tôi biết trong số 32 máy bay trực thăng, có 29 chiếc trúng đạn và hai chiếc rớt, một nổ tại chỗ và một rớt ngoài biển. Cuộc đổ bộ này đã được báo chí xem như cuộc đổ bộ Inchon tại Đại Hàn năm xưa. Tướng Lân được triệu về Dinh Độc Lập để thuyết trình về cuộc đổ quân cho Hội Đồng An Ninh Quốc Gia. Mọi người hồi hộp theo dõi bước chân của bầy Quái Điểu gan lì. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Cánh đồng Triệu Phong đã trở thành bãi chiến trường khốc liệt. Xe tăng Việt cộng phối hợp với bộ binh của chúng bắt đầu rời vị trí phòng thủ để rượt đánh chúng tôi, và những chiếc trực thăng vũ trang "Cobra" của phe ta đã táo bạo săn đuổi chúng như những con diều hâu hung dữ. Riêng Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu lúc bấy giờ tan tác như bầy gà lạc mẹ, mạnh ai nấy đánh, dùng chiến thuật cá nhân phối hợp từng tổ nhỏ cố bám lấy bờ sông Vĩnh Định là chi nhánh của sông Thạch Hãn để làm điểm tựa, giữ lấy mạng sống mong manh. Hai con sông này đã nuôi dưỡng quận lỵ Triệu Phong, làm cho nó trở nên trù phú và sầm uất nhất tỉnh Quảng Trị, giờ đây đang ôm ấp che chở cho những toán Quái Điểu lạc bầy. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Nhờ vào súng M.72 chống chiến xa ta đã bắn hạ được một số xe tăng địch, có những chiếc bốc cháy cách xa ta chỉ 50 thước, làm cho anh em an tâm hơn và tin tưởng vào loại vũ khí cá nhân hiện đại và tối tân này, mỗi Đại Đội chỉ được trang bị 12 trái thôi. Những hố bom trở thành vị trí chiến đấu lý tưởng cho binh sĩ mình. Họ đứng thẳng, tì súng vào miệng hố nhắm vào từng đợt sóng biển người của bọn Việt cộng khát máu mà bắn.</span></div> <div class="MsoNormal"><span style="background: yellow; font-family: Arial; font-size: 18.0pt; mso-highlight: yellow;"><font color="royalblue"line-height:30pt">Đại Đội 1 của Đại Úy Bồng Sơn đã dùng con sông Vĩnh Định như một chỗ tựa tốt để chống trả từng đợt xung phong của địch cũng như yểm trợ cho các Đại Đội 2, 3 và chỉ huy còn đang phơi mình trên bãi đáp. Kết quả sơ khởi Đại Đội 1 đã tịch thu 10 cây súng 37 ly phòng không của địch đã đặt hàng ngang tại bìa làng. </font></span> <span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"></span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Trời đã vào đêm, bóng tối đồng lõa với tội ác của địch qua những đợt "cắn lén" nhưng cũng là người bạn chân tình che chở cho chúng tôi, hạn chế tầm quan sát của địch nên chúng chỉ dùng pháo đe dọa vu vơ. Đến 10 giờ Tiểu Đoàn mới nắm được tay nhau, lập thành một phòng tuyến tạm thời. Chỉ còn Đại Đội 4 của Đại Úy Thềm bị cô lập phải tự phòng thủ bảo vệ riêng, nhưng xét về mặt chiến thuật thì rất có lợi cho Tiểu Đoàn. Một cái chốt khổng lồ làm tiền đồn cho đơn vị tại Chợ Sãi, dùng Pháo Binh và Hải Pháo ngăn chận sự di chuyển của địch từ Cổ Thành Quảng Trị qua quận Triệu Phong, cũng như quan sát được thủy lộ dẫn ra Cửa Việt. Chiếm và giữ được Triệu Phong thì sớm muộn gì tỉnh Quảng Trị cũng sẽ trở về vùng đất Tự Do. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Thường thường đánh nhau với những đơn vị chính quy tuy chém giết thả giàn "mạnh được yếu thua" nhưng thích hợp với người quân tử. Một cuộc chiến tranh quy ước, có lúc đánh lúc nghỉ, ăn uống, tiếp tế, tải thương, thay đổi lối đánh cho phù hợp trận liệt, rồi trở lại đánh tiếp. Nhưng với bọn Việt cộng, các cấp chỉ huy của chúng có được đào tạo ở một quân trường nào đâu! Đã vậy đầu óc lại bị Bác Đảng nhồi nhét hận thù đầy ắp nên chúng chỉ biết hăng say chém giết... từ chú du kích nhỏ bé không biết gì gặp lúc đàn anh chết nhiều quá, cũng nhảy ra thay thế chỉ huy. Vì vậy Việt cộng chỉ biết dùng một chiến thuật rừng với lối đánh lén, cắn lén! </span></div> <br> <TABLE class="tblImage" cellSpacing="0" cellPadding="6" width="1" align="left" border="0"><TBODY><TR><TD> <img src="https://i870.photobucket.com/albums/ab261/mayman11/T1-TQLC.jpg" border="0" alt=" "> </TD></TR> <TR><TD class="Image"> <p style="margin-top: 0pt;margin-bottom: 0pt;margin-left: 6pt;margin-right:6pt;line-height: 17px;" align="justify"> <font color="Aquamarine" face="Times New Roman" size="3"><b>Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến với huy hiệu Quái Điểu </b></font></p> </TD></TR></TBODY></TABLE> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Triệu Phong lúc bấy giờ là vùng địch kiểm soát nên họ có nhiều lợi thế hơn ta. Chúng rình rập, tấn công không ngơi nghỉ cốt làm cho quân ta mệt, tinh thần căng thẳng, quân số tiêu hao dần mòn. Nếu không có tinh thần cao và khả năng điêu luyện sẽ bị chúng đốn ngã dễ dàng. Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu đang đi trên đoạn đường chông gai ấy. Đến 11 giờ đêm quân ta tạm ngưng chém giết, mọi người lục ba-lô lấy cơm sấy ra nhơi. Ngồi trong hố cá nhân, chẳng cần cấp chỉ huy ra lệnh hay kiểm soát đôn đốc, ai nấy cũng đề cao cảnh giác và sẵn sàng lâm chiến vì đã quá quen thuộc với những đòn đen tối hạ cấp của lũ chuột Việt cộng. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Đêm khuya yên tĩnh, bỗng có tiếng la hét vang dội từ phía Chợ Sãi, nơi Đại Đội 4 của Đại Úy Thềm phòng thủ riêng. Một đoàn xe tăng địch với đèn pha sáng trưng, dàn hàng ngang cùng bộ binh chạy theo bên hông xe vừa bắn vừa hô xung phong. Tôi đã chuẩn bị trước các yếu tố tác xạ tiên liệu Pháo Binh và Hải pháo, 42 khẩu pháo 105 ly nhả đạn cùng lúc và liên tục cộng với hàng ngàn trái hải pháo loại 500 cân Anh khổng lồ, khi nổ chụp lúc chạm nổ, trút lên đầu địch. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Vặn tần số truyền tin nội bộ của Đại Đội 4 tôi theo dõi trận đánh, nghe các Trung Đội Trưởng liên lạc với Đại Đội Trưởng lòng tôi yên tâm được phần nào và cảm phục sự gan lì của họ. Trên máy PCR. 25 vang lên giọng nói bình tĩnh của Thiếu Úy Tánh khi anh liên lạc với Đại Úy Thềm: </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> — Thần Phong hãy yên tâm, chiếc tăng đầu còn cách chúng tôi 100 thước, tôi đã ra lệnh từng tổ ba người sẵn sàng M.72 nghênh chiến... Hiện giờ chiếc gần nhất chỉ còn khoảng 50 thước, chờ kết quả, sẽ có một số "cua rang muối" (chiến xa địch) để tặng Thần Phong và Hương Giang (danh hiệu của tôi). </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Thiếu Úy Tánh nói tiếp trong sự hồi hộp của tôi: </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> — Tôi bắn thử một viên M.72 chống chiến xa, kết quả tuyệt vời, chính tôi cũng không ngờ đạn vừa ra khỏi nòng là một tiếng nổ long trời, con cua trước mặt tôi đã nổ tung và bùng cháy. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Tất cả các Trung Đội đều an tâm và phấn khởi, từng tổ tam tam chế đã dùng M.72 cải tiến để đưa đoàn cua của Bác vào chảo rang. Đại Đội trưởng đã gọi máy về Tiểu Đoàn tặng tôi có đến hàng chục con cua. Riêng Hạ Sĩ Ích, Tiểu Đội phó dùng M.79 phóng lựu, một mình anh đã rang ba con cua ngon lành. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Song song với Đại Đội 1 và 4, sự chiến đấu gan dạ của Đại Đội 2 của Đại Úy Duật và Đại Đội 3 do Trung Úy Vàng Huy Liễu chỉ huy đã tạo sức mạnh vô song cho gia đình Quái Điểu. Sư Đoàn 312 của Việt cộng với quân số gấp 10 lần hơn đã không nuốt được Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến kiên cường. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Qua hai ngày song đấu, địch đã được tăng viện nhưng không vì thế mà áp đảo được quân ta. Cấp Chỉ Huy Việt cộng đã đánh giá sai lầm về Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu, và cho đấy là một miếng mồi ngon chúng chỉ cần nhe nanh là đã nuốt chửng được ngay. Việt cộng đâu ngờ gặp phải một miếng mồi lửa, tạo nên bởi sự đoàn kết sắt đá, gắn bó keo sơn cùng sự chiến đấu bền bỉ gan dạ của anh em binh sĩ ta. Và chúng cũng không lường được lòng yêu nước tràn đầy của những người lính Việt Nam Cộng Hòa trước sự tồn vong của đất nước. Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu đã tổ chức được vị trí phòng thủ kiên cố bằng máu xương và sức mạnh tinh thần của mình cộng với sự yểm trợ hùng hậu mà chưa bao giờ Quân Lực Hoa Kỳ xử dụng trên chiến trường Việt Nam. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Tôi đang liên lạc trên hệ thống Không Lực để nhờ họ đánh phá căn cứ Ái Tử, (nơi mà địch đang đặt Bộ Chỉ Huy và căn cứ hỏa lực để yểm trợ cho chiến trường Quảng Trị) bằng những trận rải thảm B.52 tạo nên những biển lửa khổng lồ đốt cháy tham vọng điên cuồng của bọn cộng sản cướp nước bạo tàn, thì Trung Sĩ Ngữ cận vệ trung tín nhất của tôi chạy vào báo: </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> — Trình Thiếu Tá, Trung Úy Kỳ thuộc Đại Đội Viễn Thám vừa bắt được hai nữ du kích Việt cộng, tịch thu hai khẩu súng "các-bin" tại nhà mình đang đóng quân! </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Thì ra căn hầm cư trú của hai "cô bé" du kích chỉ cách hầm đóng quân của tôi và cố vấn Mỹ độ 10 thước, trong vòng 24 giờ qua các cô muốn giết chúng tôi lúc nào chẳng được. Vì thế tôi đến gặp hai cô và được biết họ cũng như hầu hết thanh thiếu niên Quảng Trị bị kẹt lại sau khi quân ta rút về tuyến Mỹ Chánh đã bị Việt cộng đoàn ngũ hóa và trang bị thành tổ "dân quân chiến đấu". Hai cô còn cho biết họ là nữ sinh trường trung học Nguyễn Hoàng và có người anh cả là Đại Tá làm việc tại Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Tôi liền cởi trói, bảo lãnh hai cô và gia đình họ rồi hứa sẽ đưa ra vùng tự do sau cuộc đổ bộ này. Từ đó hai cô là những người phục vụ đắc lực cho đơn vị tôi về tình hình du kích tại địa phương. Nhờ vậy mà chúng tôi đã thanh lọc và bắt giữ cũng như tịch thu rất nhiều tài liệu và vũ khí. <br><br> Thế mới hay, trong cuộc chiến, yếu tố "tranh thủ nhân tâm" cũng quan trọng không kém, và còn tiết kiệm được xương máu anh em. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Sau 15 ngày chiến đấu quên ăn quên ngủ, Tiểu Đoàn 2 Trâu Điên đã giao tiếp được với Tiểu Đoàn chúng tôi nhưng cách nhau bằng con sông Vĩnh Định. Vì không dùng được trực thăng nên tôi phải nhờ đơn vị bạn này tải thương bằng những bè chuối buộc dây kéo qua sông! </span></div><br> <TABLE class="tblImage" cellSpacing="0" cellPadding="6" width="1" align="right" border="0"> <TBODY> <TR> <TD> <img src="https://i870.photobucket.com/albums/ab261/mayman11/37d7249b-af00-4846-ae71-b97975d41048.jpg" border="0" alt=" "> </TD></TR> <TR> <TD class="Image"> <p style="margin-top: 0pt;margin-bottom: 0pt;margin-left: 10pt;margin-right:0pt;line-height: 17px;" align="justify"> <font color="springgreen" face="Times New Roman" size="3"> <b>Phù hiệu binh chủng Thủy Quân Lục Chiến VNCH </b> </font> </p> </TD></TR></TBODY></TABLE> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Sau đó Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu được đưa về Huế, chúng tôi như những người về từ cõi chết, râu tóc rậm rạp như người rừng, mắt sâu như vực thẳm, tiều tụy như những bệnh nhân lâu ngày. Chúng tôi những người lính Thủy Quân Lục Chiến đã dành phần đời trai trẻ của mình cho những chuyến đi dài không mệt mỏi: từ tuyến đầu của con sông Thạch Hãn, được chọn làm giới tuyến ngăn địch cho đến vùng đầm lầy sông Ông Đốc, chặng đường cuối của quê hương hoặc lặn lội vùng biên giới Miên Lào với núi rừng trùng điệp... với một mục đích duy nhất là bảo vệ quê hương thân yêu khỏi lọt vào tay quân cộng sản khát máu, bạo tàn. </span></div><br><br> <div class="MsoNormal"><b><span style="color: Aquamarine; font-family: Arial; font-size: 22.0pt;"> Nguyễn Ðăng Hòa </span></b></div> <br><br><br><br>_______________________________<br><br> <span style="color: cyan; font-family: Arial; font-size: 18.0pt;"><span style="color: cyan; font-family: Arial; font-size: 18.0pt;"><b style="mso-bidi-font-weight: normal;"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Phúc thân mến. </span></b><br><br> <div class="MsoListCxSpMiddle"><b style="mso-bidi-font-weight: normal;"><span style="color: cyan; font-family: Arial; font-size: 18.0pt;"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt;font-color:cyan"> Hồi ký của ông Nguyễn Đăng Hòa có vài điểm sai về nhân sự và chiến thuật. </span><font-color></b><br><br> <div class="MsoListCxSpMiddle"><b style="mso-bidi-font-weight: normal;"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> *** ĐĐ1 lãnh nhận nhiệm vụ đổ đầu tiên chớ không phải ĐĐ4, vì đổ bộ sau cùng nên khi landing zone bị pháo kích nặng thì pilots không thể đáp được đúng mục tiêu, nên ĐĐ4 phải phòng thủ riêng rẽ. </span></b></div><br> <b style="mso-bidi-font-weight: normal;"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> *** Nhân sự Đại Úy Duật lúc đó là TB3, Bồng Sơn ĐĐ1, Trúc Giang tức Trung Úy Dương Văn Tươi ĐĐ2, Trung Úy Vàng Huy Liễu ĐĐ3, Trịnh Văn Thềm ĐĐ4, Th/Tá Nguyễn Cao Nghiêm TĐ Phó. </span></b></div><br> <b style="mso-bidi-font-weight: normal;"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> *** ĐĐ1 tịch thu 10 khẩu Phòng không không phải địch đặt ở bìa làng mà đặt rất sát bờ sông, cách chỉ có khoảng 2 mm, mục đích của sự đặt sát bờ sông là để tránh được phi, pháo của ta, địch căn cứ vào thói quen của chúng ta, là đâu có ai yêu cầu đánh bom và bắn pháo vào giữa dòng sông, nên chúng tương kế tựu kế khai thác thói quen của chúng ta để tránh được nhiều thiệt hại, cũng như vũ khí tịch thu được không phải chỉ toàn 37mm phòng không đâu, mà trong số đó quá bán là loại 12.7mm. </span></span></b><div class="MsoListCxSpMiddle"><br></div> <b style="mso-bidi-font-weight: normal;"> <span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt">Mong rằng bạn sẽ nắm vững được những chi tiết của trận đánh đầy máu lửa này. </span></b><br><br> <div class="MsoListCxSpLast"><b style="mso-bidi-font-weight: normal;"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;"> Bồng Sơn - Ngày ấy thời chinh chiến. </span></b></div><br><br> <font size="5"><font color="lightcyan"><font face="Arial"><b>Nguồn: <a href="http://bongsonbui.blogspot.com/2014/08/trieu-phong-chien-ia-loang-mau_99.html"rel="nofollow"target="_blank"><font color="springgreen"> http://bongsonbui.blogspot.com/2014/08/trieu-phong-chien-ia-loang-mau_99.html</a></b></font></font></font><br><br><br><br> </font></font></font> </div></div> </td></tr></tbody></table> </td></tr></tbody></table> <br> <table height="0" bgcolor="#202020" border="5" bordercolor="#202020" cellpadding="0" cellspacing="6" width="0"><tbody><tr><td> <table height="0" bgcolor="#F5F5DC" cellpadding="0" cellspacing="1" width="0"><tbody><tr><td> <table height="0" bgcolor="#202020" cellpadding="0" cellspacing="2" width="0"><tbody><tr><td> <table height="0" bgcolor="#F5F5DC" cellpadding="0" cellspacing="1" width="0"><tbody><tr><td> <table height="0" bgcolor="#202020" cellpadding="0" cellspacing="2" width="0"><tbody><tr><td> <table height="0" bgcolor="#F5F5DC" cellpadding="0" cellspacing="1" width="0"><tbody><tr><td> <table height="0" bgcolor="#202020" cellpadding="0" cellspacing="6" width="0"><tbody><tr><td> <table height="0" bgcolor="#F5F5DC" cellpadding="0" cellspacing="1" width="0"><tbody><tr><td> <table height="60" background="http://i870.photobucket.com/albums/ab261/mayman11/CIDG%20Camo.jpg" border="0" alt=" photo olive drab miltary Unif.jpg" cellpadding="0" cellspacing="30" width="40"><tbody><tr><td> <table bgcolor="#404040" border="5" bordercolor="#000000" cellspacing="8"><tbody><tr><td> <table height="100%" bgcolor="#F5F5DC" cellspacing="0" width="100%"><tbody><tr><td> <table height="100" bgcolor="#202020" cellspacing="10" width="200"><tbody><tr><td><center> <embed src="https://www.youtube-nocookie.com/v/PmGf8XRbMY8&amp;hl=en_US&amp;rel=0" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" allowscriptaccess="never" height="620" width="880"></center> </td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table> </div><p align="center">&nbsp;</p>

 






Hồi Ký:
CUỘC ÐỔ BỘ TRONG LÒNG ÐỊCH
Tác Giả: Trung Tá Nguyễn Ðăng Hòa
Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn 1/Quái Điểu

photo Triu Phong chin trng .jpg
Từ trái sang phải TĐP/TĐ1, Ban 3 kiêm ĐĐTCH, ĐĐT Việt và TĐT/TĐ1


Kể từ sau cuộc đổ bộ bằng trực thăng của Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu vào ngày 11/7/72, tại quận Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị, chưa một ai viết lại cuộc đổ bộ ấy, và tôi nghĩ - Nếu tôi không viết để nói lên cuộc chiến đấu ác liệt, oai hùng này thì ai có thể viết thay tôi? Vì như tôi đã trình bày trong tập Hồi Ký CƠN LỐC DÀI, hơn 1OO ông phóng viên thế giới, không một ông nhà báo nào dám "thi thố tài năng" đi theo chúng tôi cả? Cũng như hai nữ phóng viên chiến trường Việt Nam là Kiều Mỹ Duyên và Lam Thiên Hương một thời ngang dọc đã lắc đầu khi tôi mời hai cô đi "du ngoạn". Nổi danh thì cũng muốn, nhưng nghĩ đến mạng sống như "chỉ mành treo chuông" hai cô vừa cười vừa nói: "Thôi, tui chẳng ham đâu!".

Trung Tá Nguyễn Ðăng Hòa
Như có một thôi thúc, ray rứt nào đó buộc tôi phải viết để nói lên sự thật oai hùng của binh chủng Thủy Quân Lục Chiến nói riêng và Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa nói chung, đã tạo được trong cuộc chiến tranh Việt Nam. Xin cho phép tôi được làm một nhân chứng lịch sử để tô đậm thêm Quân Sử hào hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.



* * * * *
... Phá Tam Giang vào một sáng mù sương 11/7/72.


Dù đang là mùa hè nhưng trời Huế vẫn còn sương mù, một làn khói mỏng giăng đầy, bao phủ cả một vùng Vân Trình rộng lớn. Trên cánh đồng vừa mới gặt, mùi rạ thơm thoang thoảng, nếu có thêm vài cô thôn nữ xinh xắn của mẹ Việt Nam nữa là ta đã có một hình ảnh đồng quê thanh bình của bao năm cũ... Gia đình Quái Điểu hơn 700 tay súng đã sẵn sàng tại bãi bốc chờ lên trực thăng đi vào đất địch. Những chàng Kinh Kha thời đại đang ưu tư về cuộc đời và đang chờ đón một tương lai không mấy rạng rỡ.

Đúng 7 giờ sáng, chiếc trực thăng UH-1B của chỉ huy đáp xuống cạnh nhà thờ 2 chuông Điền Môn, bốc tôi và cố vấn Mỹ bay thẳng ra biển Đông. Để tránh phòng không địch, trực thăng đã phải bay trên biển và ở cao độ vừa tầm cho chúng tôi quan sát thành phố Quảng Trị và quận lỵ Triệu Phong, nơi Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu sẽ phải đổ bộ để tái chiếm.

Quận Triệu Phong nằm về phía Đông Bắc cổ thành Quảng Trị khoảng 2 cây số, là quê hương của tên đồ tể Lê Duẩn, môn đệ kế vị già Hồ đã về chầu Diêm Vương. Vì vậy không dễ gì địch để chúng tôi tái chiếm lại Triệu Phong.

Những túi lửa B.52 chiều ngang 1 cây số và chiều dài 3 cây số được lóe lên từng chập, và khi các chùm bom chạm đất thì lửa bốc cháy cùng những tiếng nổ phụ rền vang một góc trời... Tại đây địch cũng sẵn sàng nghênh đón chúng tôi. Đơn vị bạn gần nhất vẫn còn ở tuyến sau Mỹ Chánh mịt mù. Chúng tôi sẽ phải nhảy trên đầu địch, đánh thọc sâu vào lòng địch, bóp ngay yết hầu chúng, buộc chúng phải nhả Cổ Thành Quảng Trị mà chúng đã chiếm giữ hơn ba tháng qua. Sư Đoàn Dù đã gặp phải muôn vàn khó khăn và thiệt hại nặng nề khi tái chiếm Quảng Trị.

Có lẽ thượng cấp quên đi cửa ngõ Triệu Phong, nơi mà Việt cộng phải giữ với bất cứ giá nào, để bảo vệ huyết lộ dẫn ra Cửa Việt bằng đường bộ và đường thủy dọc theo sông Thạch Hãn. Nhờ huyết lộ này mà chúng có thể tiếp tế cũng như tải thương và thay quân rất dễ dàng.

Đúng 12 giờ 5 phút ngày 11/7/72, ngày mà suốt đời tôi không bao giờ quên được. Trước khi lên máy bay, Tướng Trưởng và Tướng Lân đến bắt tay và chúc chúng tôi thành công. Lời nói của Tướng Lân, Tư Lệnh Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến như một luồng điện chạy dài theo xương sống tôi:

— Danh dự này, tôi giao cho anh và Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến.

Riêng Đại Tá Bảo, Lữ Đoàn Trưởng Lữ Đoàn 147 nhìn chúng tôi như một người cha nhìn những đứa con thân yêu đang đứng bên bờ vực thẳm. Ông rơi nước mắt nói với tôi lời giã biệt:

— Mày cố gắng giữ gìn anh em, khuyên họ nên đọc kinh cầu nguyện theo đạo giáo của họ!

Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến với biệt danh Quái Điểu được trực thăng bốc từ nhà thờ 2 chuông Điền Môn bay ra Triệu Phong, bất thần đổ trên đầu địch, giữa những đám ruộng trước quận lỵ. Tuy bãi đáp đã được B.52 "dọn cỏ" suốt hai tiếng đồng hồ, với 33 phi vụ đã cày nát từ Đông Hà đến Quảng Trị, mà gia đình Quái Điểu vẫn được con cháu Bác và Đảng dàn chào long trọng. Súng phòng không 23 và 37 của địch bắn lên như pháo bông.

Đại Đội 4 Tiểu Đoàn 1 do Đại Úy Trịnh Văn Thềm chỉ huy, lãnh nhiệm vụ đổ bộ trước. Hai chiếc trực thăng khổng lồ CH.54 chạm đất một cách bất ngờ nên thoát được phòng không địch. Có 32 chiếc trực thăng đổ quân, gồm 17 chiếc CH-53 (loại Chinook Mỹ dùng để cứu con tin tại Iran) chở được 60 người và CH-46 loại Chinook chở được 20 người. Chiếc tôi đi bị lãnh bốn viên phòng không, tưởng chừng như rớt. Vừa rời khỏi trực thăng, tôi đã được chào mừng bằng một trái 57 ly không giật, vì chung quanh tôi là một rừng antenne truyền tin. Tôi bị thương ở đùi phải, máu ướt đẫm. Viên Trung Úy Hải Quân Mỹ bị lòi ruột ra ngoài trông thật khiếp, nhưng vẫn còn sống. Đau đớn cho Tiểu Đoàn chúng tôi là một chiếc trực thăng bị rớt và nổ tung sau đó 2 phút lại chở nguyên Trung Đội Quân Y, 60 người chỉ sống sót 12 trong đó có Bác Sĩ Hoàn. Ông đã lao được ra ngoài cửa cấp cứu, nhưng phải hai ngày sau mới bò về được Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn với thân hình cháy phỏng nặng. Chúng tôi không lấy được xác những người bị chết vì chiếc máy bay này thuộc Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn và đã mang theo 47 trái mìn chống chiến xa và tất cả đã tan tành theo chiếc máy bay. Đáng lẽ tôi đã gởi xác theo chuyến đó rồi, nhưng tới phút chót cố vấn Mỹ lại rủ tôi đi trên chiếc CH-46 để khi xuống bãi thoát ra thật nhanh, tránh được phòng không địch.



Cuộc đổ bộ này đã được báo chí xem như cuộc đổ bộ Inchon tại Đại Hàn năm xưa.

Cửa ngõ Triệu Phong, nơi mà Việt cộng phải giữ với bất cứ giá nào, để bảo vệ huyết lộ dẫn ra Cửa Việt bằng đường bộ và đường thủy dọc theo sông Thạch Hãn. Nhờ huyết lộ này mà VC có thể tiếp tế, tải thương và thay quân.

Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu chúng tôi sẽ phải nhảy trên đầu địch, đánh thọc sâu vào lòng địch, bóp ngay yết hầu chúng, buộc VC phải nhả Cổ Thành Quảng Trị mà chúng đã chiếm giữ hơn ba tháng qua.


Tr. Tá Nguyễn Ðăng Hòa


Vừa bị thương. Người cố vấn Mỹ còn cho tôi biết trong số 32 máy bay trực thăng, có 29 chiếc trúng đạn và hai chiếc rớt, một nổ tại chỗ và một rớt ngoài biển. Cuộc đổ bộ này đã được báo chí xem như cuộc đổ bộ Inchon tại Đại Hàn năm xưa. Tướng Lân được triệu về Dinh Độc Lập để thuyết trình về cuộc đổ quân cho Hội Đồng An Ninh Quốc Gia. Mọi người hồi hộp theo dõi bước chân của bầy Quái Điểu gan lì.

Cánh đồng Triệu Phong đã trở thành bãi chiến trường khốc liệt. Xe tăng Việt cộng phối hợp với bộ binh của chúng bắt đầu rời vị trí phòng thủ để rượt đánh chúng tôi, và những chiếc trực thăng vũ trang "Cobra" của phe ta đã táo bạo săn đuổi chúng như những con diều hâu hung dữ. Riêng Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu lúc bấy giờ tan tác như bầy gà lạc mẹ, mạnh ai nấy đánh, dùng chiến thuật cá nhân phối hợp từng tổ nhỏ cố bám lấy bờ sông Vĩnh Định là chi nhánh của sông Thạch Hãn để làm điểm tựa, giữ lấy mạng sống mong manh. Hai con sông này đã nuôi dưỡng quận lỵ Triệu Phong, làm cho nó trở nên trù phú và sầm uất nhất tỉnh Quảng Trị, giờ đây đang ôm ấp che chở cho những toán Quái Điểu lạc bầy.

Nhờ vào súng M.72 chống chiến xa ta đã bắn hạ được một số xe tăng địch, có những chiếc bốc cháy cách xa ta chỉ 50 thước, làm cho anh em an tâm hơn và tin tưởng vào loại vũ khí cá nhân hiện đại và tối tân này, mỗi Đại Đội chỉ được trang bị 12 trái thôi. Những hố bom trở thành vị trí chiến đấu lý tưởng cho binh sĩ mình. Họ đứng thẳng, tì súng vào miệng hố nhắm vào từng đợt sóng biển người của bọn Việt cộng khát máu mà bắn.
Đại Đội 1 của Đại Úy Bồng Sơn đã dùng con sông Vĩnh Định như một chỗ tựa tốt để chống trả từng đợt xung phong của địch cũng như yểm trợ cho các Đại Đội 2, 3 và chỉ huy còn đang phơi mình trên bãi đáp. Kết quả sơ khởi Đại Đội 1 đã tịch thu 10 cây súng 37 ly phòng không của địch đã đặt hàng ngang tại bìa làng.

Trời đã vào đêm, bóng tối đồng lõa với tội ác của địch qua những đợt "cắn lén" nhưng cũng là người bạn chân tình che chở cho chúng tôi, hạn chế tầm quan sát của địch nên chúng chỉ dùng pháo đe dọa vu vơ. Đến 10 giờ Tiểu Đoàn mới nắm được tay nhau, lập thành một phòng tuyến tạm thời. Chỉ còn Đại Đội 4 của Đại Úy Thềm bị cô lập phải tự phòng thủ bảo vệ riêng, nhưng xét về mặt chiến thuật thì rất có lợi cho Tiểu Đoàn. Một cái chốt khổng lồ làm tiền đồn cho đơn vị tại Chợ Sãi, dùng Pháo Binh và Hải Pháo ngăn chận sự di chuyển của địch từ Cổ Thành Quảng Trị qua quận Triệu Phong, cũng như quan sát được thủy lộ dẫn ra Cửa Việt. Chiếm và giữ được Triệu Phong thì sớm muộn gì tỉnh Quảng Trị cũng sẽ trở về vùng đất Tự Do.

Thường thường đánh nhau với những đơn vị chính quy tuy chém giết thả giàn "mạnh được yếu thua" nhưng thích hợp với người quân tử. Một cuộc chiến tranh quy ước, có lúc đánh lúc nghỉ, ăn uống, tiếp tế, tải thương, thay đổi lối đánh cho phù hợp trận liệt, rồi trở lại đánh tiếp. Nhưng với bọn Việt cộng, các cấp chỉ huy của chúng có được đào tạo ở một quân trường nào đâu! Đã vậy đầu óc lại bị Bác Đảng nhồi nhét hận thù đầy ắp nên chúng chỉ biết hăng say chém giết... từ chú du kích nhỏ bé không biết gì gặp lúc đàn anh chết nhiều quá, cũng nhảy ra thay thế chỉ huy. Vì vậy Việt cộng chỉ biết dùng một chiến thuật rừng với lối đánh lén, cắn lén!

Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến với huy hiệu Quái Điểu

Triệu Phong lúc bấy giờ là vùng địch kiểm soát nên họ có nhiều lợi thế hơn ta. Chúng rình rập, tấn công không ngơi nghỉ cốt làm cho quân ta mệt, tinh thần căng thẳng, quân số tiêu hao dần mòn. Nếu không có tinh thần cao và khả năng điêu luyện sẽ bị chúng đốn ngã dễ dàng. Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu đang đi trên đoạn đường chông gai ấy. Đến 11 giờ đêm quân ta tạm ngưng chém giết, mọi người lục ba-lô lấy cơm sấy ra nhơi. Ngồi trong hố cá nhân, chẳng cần cấp chỉ huy ra lệnh hay kiểm soát đôn đốc, ai nấy cũng đề cao cảnh giác và sẵn sàng lâm chiến vì đã quá quen thuộc với những đòn đen tối hạ cấp của lũ chuột Việt cộng.

Đêm khuya yên tĩnh, bỗng có tiếng la hét vang dội từ phía Chợ Sãi, nơi Đại Đội 4 của Đại Úy Thềm phòng thủ riêng. Một đoàn xe tăng địch với đèn pha sáng trưng, dàn hàng ngang cùng bộ binh chạy theo bên hông xe vừa bắn vừa hô xung phong. Tôi đã chuẩn bị trước các yếu tố tác xạ tiên liệu Pháo Binh và Hải pháo, 42 khẩu pháo 105 ly nhả đạn cùng lúc và liên tục cộng với hàng ngàn trái hải pháo loại 500 cân Anh khổng lồ, khi nổ chụp lúc chạm nổ, trút lên đầu địch.

Vặn tần số truyền tin nội bộ của Đại Đội 4 tôi theo dõi trận đánh, nghe các Trung Đội Trưởng liên lạc với Đại Đội Trưởng lòng tôi yên tâm được phần nào và cảm phục sự gan lì của họ. Trên máy PCR. 25 vang lên giọng nói bình tĩnh của Thiếu Úy Tánh khi anh liên lạc với Đại Úy Thềm:

— Thần Phong hãy yên tâm, chiếc tăng đầu còn cách chúng tôi 100 thước, tôi đã ra lệnh từng tổ ba người sẵn sàng M.72 nghênh chiến... Hiện giờ chiếc gần nhất chỉ còn khoảng 50 thước, chờ kết quả, sẽ có một số "cua rang muối" (chiến xa địch) để tặng Thần Phong và Hương Giang (danh hiệu của tôi).

Thiếu Úy Tánh nói tiếp trong sự hồi hộp của tôi:

— Tôi bắn thử một viên M.72 chống chiến xa, kết quả tuyệt vời, chính tôi cũng không ngờ đạn vừa ra khỏi nòng là một tiếng nổ long trời, con cua trước mặt tôi đã nổ tung và bùng cháy.

Tất cả các Trung Đội đều an tâm và phấn khởi, từng tổ tam tam chế đã dùng M.72 cải tiến để đưa đoàn cua của Bác vào chảo rang. Đại Đội trưởng đã gọi máy về Tiểu Đoàn tặng tôi có đến hàng chục con cua. Riêng Hạ Sĩ Ích, Tiểu Đội phó dùng M.79 phóng lựu, một mình anh đã rang ba con cua ngon lành.

Song song với Đại Đội 1 và 4, sự chiến đấu gan dạ của Đại Đội 2 của Đại Úy Duật và Đại Đội 3 do Trung Úy Vàng Huy Liễu chỉ huy đã tạo sức mạnh vô song cho gia đình Quái Điểu. Sư Đoàn 312 của Việt cộng với quân số gấp 10 lần hơn đã không nuốt được Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến kiên cường.

Qua hai ngày song đấu, địch đã được tăng viện nhưng không vì thế mà áp đảo được quân ta. Cấp Chỉ Huy Việt cộng đã đánh giá sai lầm về Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu, và cho đấy là một miếng mồi ngon chúng chỉ cần nhe nanh là đã nuốt chửng được ngay. Việt cộng đâu ngờ gặp phải một miếng mồi lửa, tạo nên bởi sự đoàn kết sắt đá, gắn bó keo sơn cùng sự chiến đấu bền bỉ gan dạ của anh em binh sĩ ta. Và chúng cũng không lường được lòng yêu nước tràn đầy của những người lính Việt Nam Cộng Hòa trước sự tồn vong của đất nước. Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu đã tổ chức được vị trí phòng thủ kiên cố bằng máu xương và sức mạnh tinh thần của mình cộng với sự yểm trợ hùng hậu mà chưa bao giờ Quân Lực Hoa Kỳ xử dụng trên chiến trường Việt Nam.

Tôi đang liên lạc trên hệ thống Không Lực để nhờ họ đánh phá căn cứ Ái Tử, (nơi mà địch đang đặt Bộ Chỉ Huy và căn cứ hỏa lực để yểm trợ cho chiến trường Quảng Trị) bằng những trận rải thảm B.52 tạo nên những biển lửa khổng lồ đốt cháy tham vọng điên cuồng của bọn cộng sản cướp nước bạo tàn, thì Trung Sĩ Ngữ cận vệ trung tín nhất của tôi chạy vào báo:

— Trình Thiếu Tá, Trung Úy Kỳ thuộc Đại Đội Viễn Thám vừa bắt được hai nữ du kích Việt cộng, tịch thu hai khẩu súng "các-bin" tại nhà mình đang đóng quân!

Thì ra căn hầm cư trú của hai "cô bé" du kích chỉ cách hầm đóng quân của tôi và cố vấn Mỹ độ 10 thước, trong vòng 24 giờ qua các cô muốn giết chúng tôi lúc nào chẳng được. Vì thế tôi đến gặp hai cô và được biết họ cũng như hầu hết thanh thiếu niên Quảng Trị bị kẹt lại sau khi quân ta rút về tuyến Mỹ Chánh đã bị Việt cộng đoàn ngũ hóa và trang bị thành tổ "dân quân chiến đấu". Hai cô còn cho biết họ là nữ sinh trường trung học Nguyễn Hoàng và có người anh cả là Đại Tá làm việc tại Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Tôi liền cởi trói, bảo lãnh hai cô và gia đình họ rồi hứa sẽ đưa ra vùng tự do sau cuộc đổ bộ này. Từ đó hai cô là những người phục vụ đắc lực cho đơn vị tôi về tình hình du kích tại địa phương. Nhờ vậy mà chúng tôi đã thanh lọc và bắt giữ cũng như tịch thu rất nhiều tài liệu và vũ khí.

Thế mới hay, trong cuộc chiến, yếu tố "tranh thủ nhân tâm" cũng quan trọng không kém, và còn tiết kiệm được xương máu anh em.

Sau 15 ngày chiến đấu quên ăn quên ngủ, Tiểu Đoàn 2 Trâu Điên đã giao tiếp được với Tiểu Đoàn chúng tôi nhưng cách nhau bằng con sông Vĩnh Định. Vì không dùng được trực thăng nên tôi phải nhờ đơn vị bạn này tải thương bằng những bè chuối buộc dây kéo qua sông!

Phù hiệu binh chủng Thủy Quân Lục Chiến VNCH

Sau đó Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu được đưa về Huế, chúng tôi như những người về từ cõi chết, râu tóc rậm rạp như người rừng, mắt sâu như vực thẳm, tiều tụy như những bệnh nhân lâu ngày. Chúng tôi những người lính Thủy Quân Lục Chiến đã dành phần đời trai trẻ của mình cho những chuyến đi dài không mệt mỏi: từ tuyến đầu của con sông Thạch Hãn, được chọn làm giới tuyến ngăn địch cho đến vùng đầm lầy sông Ông Đốc, chặng đường cuối của quê hương hoặc lặn lội vùng biên giới Miên Lào với núi rừng trùng điệp... với một mục đích duy nhất là bảo vệ quê hương thân yêu khỏi lọt vào tay quân cộng sản khát máu, bạo tàn.


Nguyễn Ðăng Hòa




_______________________________

Phúc thân mến.

Hồi ký của ông Nguyễn Đăng Hòa có vài điểm sai về nhân sự và chiến thuật.

*** ĐĐ1 lãnh nhận nhiệm vụ đổ đầu tiên chớ không phải ĐĐ4, vì đổ bộ sau cùng nên khi landing zone bị pháo kích nặng thì pilots không thể đáp được đúng mục tiêu, nên ĐĐ4 phải phòng thủ riêng rẽ.

*** Nhân sự Đại Úy Duật lúc đó là TB3, Bồng Sơn ĐĐ1, Trúc Giang tức Trung Úy Dương Văn Tươi ĐĐ2, Trung Úy Vàng Huy Liễu ĐĐ3, Trịnh Văn Thềm ĐĐ4, Th/Tá Nguyễn Cao Nghiêm TĐ Phó.

*** ĐĐ1 tịch thu 10 khẩu Phòng không không phải địch đặt ở bìa làng mà đặt rất sát bờ sông, cách chỉ có khoảng 2 mm, mục đích của sự đặt sát bờ sông là để tránh được phi, pháo của ta, địch căn cứ vào thói quen của chúng ta, là đâu có ai yêu cầu đánh bom và bắn pháo vào giữa dòng sông, nên chúng tương kế tựu kế khai thác thói quen của chúng ta để tránh được nhiều thiệt hại, cũng như vũ khí tịch thu được không phải chỉ toàn 37mm phòng không đâu, mà trong số đó quá bán là loại 12.7mm.

Mong rằng bạn sẽ nắm vững được những chi tiết của trận đánh đầy máu lửa này.

Bồng Sơn - Ngày ấy thời chinh chiến.


Nguồn: http://bongsonbui.blogspot.com/2014/08/trieu-phong-chien-ia-loang-mau_99.html




 

<p align="center">&nbsp;</p> <table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" align="center" height="651" width="100"> <tbody> <tr valign="top"> <td style="PADDING-LEFT: 95px;BACKGROUND: url(https://i870.photobucket.com/albums/ab261/mayman11/marine%20.jpg)repeat-y;"> </td><td valign="top"> <table height="300" align="center" bgcolor="" border="0" bordercolor="#b70000" background="http://i870.photobucket.com/albums/ab261/mayman11/teal.jpg" cellpadding="25" cellspacing="0" width="110%"><tbody> <tr> <td valign="top"> <div style="border:3px solid limegreen;border-radius:0px 0px 0px 0px;padding-left: 10px;padding-right: 10px;padding-top: 10px;padding-bottom: 10px;"><div style="border:1px solid lime;border-radius:10px 10px 10px 10px;padding-left: 25px;padding-right: 25px;padding-top:12px;padding-bottom:12px;"><br> <font color="lightcyan"><b><font face="Arial"> <br><br><br><br> <font color="lightcyan"><b><font face="Arial"> <div class='post-body entry-content' id='post-body-3554575828340937751' itemprop='description articleBody'><div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .25in; mso-layout-grid-align: none; mso-pagination: none; text-autospace: none;"><b><u style="text-underline: lime;"><span style="color: lime; font-family: Tahoma; font-size: 19.0pt; mso-bidi-font-family: Tahoma;">Hồi Ký:</span></u></b></span></b></div> <div align="center" class="MsoNormal" style="margin-bottom: 19.0pt; mso-layout-grid-align: none; mso-pagination: none; text-align: center; text-autospace: none;"><b><span style="color: lime; font-family: Tahoma; font-size: 24.0pt; mso-bidi-font-family: Tahoma;"> CUỘC ÐỔ BỘ TRONG LÒNG ÐỊCH</span></b></div> <div align="center" class="MsoNormal" style="margin-bottom: .25in; mso-layout-grid-align: none; mso-pagination: none; text-align: center; text-autospace: none;"><b><span style="color: lime; font-family: Tahoma; font-size: 19.0pt; mso-bidi-font-family: Tahoma;">Tác Giả: </span></b> <b><span style="color: lime; font-family: Tahoma; font-size: 19.0pt; mso-bidi-font-family: Tahoma;"> Trung Tá Nguyễn Ðăng Hòa</span></b></div> <div align="center" class="MsoNormal" style="margin-bottom: .25in; mso-layout-grid-align: none; mso-pagination: none; text-align: center; text-autospace: none;"> <b><span style="color: lime; font-family: Tahoma; font-size: 19.0pt; mso-bidi-font-family: Tahoma;"><i>Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn 1/Quái Điểu </i></span></b></div> <br> <div align="center" class="MsoNormal" style="margin-bottom: .25in; mso-layout-grid-align: none; mso-pagination: none; text-align: center; text-autospace: none;"><b><span style="color: Aquamarine; font-family: Tahoma; font-size: 19.0pt; mso-bidi-font-family: Tahoma;"> <img src="https://i870.photobucket.com/albums/ab261/mayman11/Triu%20Phong%20chin%20trng%20.jpg" border=" " alt=" photo Triu Phong chin trng .jpg " width="595" style="box-shadow: 5px 5px 5px 0px darkcyan" ;><br> <span style="font-family: Times; font-size: 16.0pt;"><i>Từ trái sang phải TĐP/TĐ1, Ban 3 kiêm ĐĐTCH, ĐĐT Việt và TĐT/TĐ1 </i></span></div> </span></div><br><br> <div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 8.0pt; mso-layout-grid-align: none; mso-pagination: none; text-autospace: none;"><span style="font-family: Times; font-size: 18.0pt; mso-bidi-font-family: Times;"></span> <span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Kể từ sau cuộc đổ bộ bằng trực thăng của Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu vào ngày 11/7/72, tại quận Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị, chưa một ai viết lại cuộc đổ bộ ấy, và tôi nghĩ - </span><span style="background-color: transparent; color:Aquamarine; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"><b><i>Nếu tôi không viết để nói lên cuộc chiến đấu ác liệt, oai hùng này thì ai có thể viết thay tôi?</i></span><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Vì như tôi đã trình bày trong tập Hồi Ký CƠN LỐC DÀI, </span><span style="background-color: transparent; color:lime; font-family: Arial; font-size: 24px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: 400; text-decoration: none; vertical-align: baseline;"><b>hơn 1OO ông phóng viên thế giới, không một ông nhà báo nào dám "thi thố tài năng" đi theo chúng tôi cả?</span><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Cũng như hai nữ phóng viên chiến trường Việt Nam là Kiều Mỹ Duyên và Lam Thiên Hương một thời ngang dọc đã lắc đầu khi tôi mời hai cô đi "du ngoạn". Nổi danh thì cũng muốn, nhưng nghĩ đến mạng sống như "chỉ mành treo chuông" hai cô vừa cười vừa nói: "Thôi, tui chẳng ham đâu!". </span></div><br> <table style="MARGIN: auto;" align="right" border="0" cellpadding="3" cellspacing="3" width="1"> <tbody> <tr> <td> <font color="cyan" size="3"> <img alt="" src="https://i870.photobucket.com/albums/ab261/mayman11/download%203.jpg" height="355" border="1" hspace="3" vspace="3" width="250" style="box-shadow: 10px 10px teal" ;> </font> </td></tr> <tr> <td style="FONT-FAMILY: Arial;COLOR: #002060;FONT-SIZE: 10pt;" align="center"><i><font color="Aquamarine" face="Arial" size="4"><b>Trung Tá Nguyễn Ðăng Hòa</b></font></i> </td></tr></tbody></table> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt">Như có một thôi thúc, ray rứt nào đó buộc tôi phải viết để nói lên sự thật oai hùng của binh chủng Thủy Quân Lục Chiến nói riêng và Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa nói chung, đã tạo được trong cuộc chiến tranh Việt Nam. Xin cho phép tôi được làm một nhân chứng lịch sử để tô đậm thêm Quân Sử hào hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. </span></div> <br><br><br> <div class="MsoNormal"></div> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;">* * * * *</span></div> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt">... Phá Tam Giang vào một sáng mù sương 11/7/72. </span></div> <br><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt">Dù đang là mùa hè nhưng trời Huế vẫn còn sương mù, một làn khói mỏng giăng đầy, bao phủ cả một vùng Vân Trình rộng lớn. Trên cánh đồng vừa mới gặt, mùi rạ thơm thoang thoảng, nếu có thêm vài cô thôn nữ xinh xắn của mẹ Việt Nam nữa là ta đã có một hình ảnh đồng quê thanh bình của bao năm cũ... Gia đình Quái Điểu hơn 700 tay súng đã sẵn sàng tại bãi bốc chờ lên trực thăng đi vào đất địch. Những chàng Kinh Kha thời đại đang ưu tư về cuộc đời và đang chờ đón một tương lai không mấy rạng rỡ. </span></div> <br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Đúng 7 giờ sáng, chiếc trực thăng UH-1B của chỉ huy đáp xuống cạnh nhà thờ 2 chuông Điền Môn, bốc tôi và cố vấn Mỹ bay thẳng ra biển Đông. Để tránh phòng không địch, trực thăng đã phải bay trên biển và ở cao độ vừa tầm cho chúng tôi quan sát thành phố Quảng Trị và quận lỵ Triệu Phong, nơi Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu sẽ phải đổ bộ để tái chiếm. </span></div> <br> <div class="MsoNormal"></div> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt">Quận Triệu Phong nằm về phía Đông Bắc cổ thành Quảng Trị khoảng 2 cây số, là quê hương của tên đồ tể Lê Duẩn, môn đệ kế vị già Hồ đã về chầu Diêm Vương. Vì vậy không dễ gì địch để chúng tôi tái chiếm lại Triệu Phong. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt">Những túi lửa B.52 chiều ngang 1 cây số và chiều dài 3 cây số được lóe lên từng chập, và khi các chùm bom chạm đất thì lửa bốc cháy cùng những tiếng nổ phụ rền vang một góc trời... Tại đây địch cũng sẵn sàng nghênh đón chúng tôi. Đơn vị bạn gần nhất vẫn còn ở tuyến sau Mỹ Chánh mịt mù. Chúng tôi sẽ phải nhảy trên đầu địch, đánh thọc sâu vào lòng địch, bóp ngay yết hầu chúng, buộc chúng phải nhả Cổ Thành Quảng Trị mà chúng đã chiếm giữ hơn ba tháng qua. Sư Đoàn Dù đã gặp phải muôn vàn khó khăn và thiệt hại nặng nề khi tái chiếm Quảng Trị. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Có lẽ thượng cấp quên đi cửa ngõ Triệu Phong, nơi mà Việt cộng phải giữ với bất cứ giá nào, để bảo vệ huyết lộ dẫn ra Cửa Việt bằng đường bộ và đường thủy dọc theo sông Thạch Hãn. Nhờ huyết lộ này mà chúng có thể tiếp tế cũng như tải thương và thay quân rất dễ dàng. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Đúng 12 giờ 5 phút ngày 11/7/72, ngày mà suốt đời tôi không bao giờ quên được. Trước khi lên máy bay, Tướng Trưởng và Tướng Lân đến bắt tay và chúc chúng tôi thành công. Lời nói của Tướng Lân, Tư Lệnh Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến như một luồng điện chạy dài theo xương sống tôi: </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt">— Danh dự này, tôi giao cho anh và Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;">Riêng Đại Tá Bảo, Lữ Đoàn Trưởng Lữ Đoàn 147 nhìn chúng tôi như một người cha nhìn những đứa con thân yêu đang đứng bên bờ vực thẳm. Ông rơi nước mắt nói với tôi lời giã biệt: </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt">— Mày cố gắng giữ gìn anh em, khuyên họ nên đọc kinh cầu nguyện theo đạo giáo của họ! </span></div><br> <div class="MsoNormal"> </div> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến với biệt danh Quái Điểu được trực thăng bốc từ nhà thờ 2 chuông Điền Môn bay ra Triệu Phong, bất thần đổ trên đầu địch, giữa những đám ruộng trước quận lỵ. Tuy bãi đáp đã được B.52 "dọn cỏ" suốt hai tiếng đồng hồ, với 33 phi vụ đã cày nát từ Đông Hà đến Quảng Trị, mà gia đình Quái Điểu vẫn được con cháu Bác và Đảng dàn chào long trọng. Súng phòng không 23 và 37 của địch bắn lên như pháo bông. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Đại Đội 4 Tiểu Đoàn 1 do Đại Úy Trịnh Văn Thềm chỉ huy, lãnh nhiệm vụ đổ bộ trước. Hai chiếc trực thăng khổng lồ CH.54 chạm đất một cách bất ngờ nên thoát được phòng không địch. Có 32 chiếc trực thăng đổ quân, gồm 17 chiếc CH-53 (loại Chinook Mỹ dùng để cứu con tin tại Iran) chở được 60 người và CH-46 loại Chinook chở được 20 người. Chiếc tôi đi bị lãnh bốn viên phòng không, tưởng chừng như rớt. Vừa rời khỏi trực thăng, tôi đã được chào mừng bằng một trái 57 ly không giật, vì chung quanh tôi là một rừng antenne truyền tin. Tôi bị thương ở đùi phải, máu ướt đẫm. Viên Trung Úy Hải Quân Mỹ bị lòi ruột ra ngoài trông thật khiếp, nhưng vẫn còn sống. Đau đớn cho Tiểu Đoàn chúng tôi là một chiếc trực thăng bị rớt và nổ tung sau đó 2 phút lại chở nguyên Trung Đội Quân Y, 60 người chỉ sống sót 12 trong đó có Bác Sĩ Hoàn. Ông đã lao được ra ngoài cửa cấp cứu, nhưng phải hai ngày sau mới bò về được Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn với thân hình cháy phỏng nặng. Chúng tôi không lấy được xác những người bị chết vì chiếc máy bay này thuộc Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn và đã mang theo 47 trái mìn chống chiến xa và tất cả đã tan tành theo chiếc máy bay. Đáng lẽ tôi đã gởi xác theo chuyến đó rồi, nhưng tới phút chót cố vấn Mỹ lại rủ tôi đi trên chiếc CH-46 để khi xuống bãi thoát ra thật nhanh, tránh được phòng không địch. </span></div><br><br> <p style="TEXT-ALIGN: justify;MARGIN: 12pt 12.7pt 0pt 0pt;" class="MsoNormal"></p> <div style="BORDER-BOTTOM: aquamarine 2px solid; BACKGROUND-COLOR: Azure; PADDING-LEFT: 8px; WIDTH: 245px; PADDING-RIGHT: 5px; FLOAT:left; BORDER-RIGHT-COLOR: rgb(89,175,4); MARGIN-LEFT: 0px; BORDER-LEFT-COLOR: rgb(89,175,4); BORDER-TOP: aquamarine 5px solid; MARGIN-RIGHT: 20px; box-shadow: 10px 10px teal; PADDING-TOP: 0px; 0px:" class="pullquote"> <br> <span style="font-family: Cambria;" class="Apple-style-span"><span style="COLOR:teal;" class="Apple-style-span"><font size="4"> <b> Cuộc đổ bộ này đã được báo chí xem như cuộc đổ bộ Inchon tại Đại Hàn năm xưa. <br><br> Cửa ngõ Triệu Phong, nơi mà Việt cộng phải giữ với bất cứ giá nào, để bảo vệ huyết lộ dẫn ra Cửa Việt bằng đường bộ và đường thủy dọc theo sông Thạch Hãn. <u>Nhờ huyết lộ này mà VC có thể tiếp tế, tải thương và thay quân.</u><br><br> Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu chúng tôi sẽ phải nhảy trên đầu địch, đánh thọc sâu vào lòng địch, bóp ngay yết hầu chúng, buộc VC phải nhả Cổ Thành Quảng Trị mà chúng đã chiếm giữ hơn ba tháng qua.</b> <br><br><i>Tr. Tá Nguyễn Ðăng Hòa</i> </b></font></span></span><br> <div style="BACKGROUND-COLOR: transparent; MARGIN-TOP:0px; PADDING-LEFT: 4px; PADDING-RIGHT:4px; MARGIN-BOTTOM: 3px; PADDING-TOP: 4px; 4px: "><span style="FONT-STYLE: normal;" class="Apple-style-span"><span style="COLOR: black;" class="Apple-style-span"><font size="4"><i></i></font></span></span></div><br></div> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt">Vừa bị thương. Người cố vấn Mỹ còn cho tôi biết trong số 32 máy bay trực thăng, có 29 chiếc trúng đạn và hai chiếc rớt, một nổ tại chỗ và một rớt ngoài biển. Cuộc đổ bộ này đã được báo chí xem như cuộc đổ bộ Inchon tại Đại Hàn năm xưa. Tướng Lân được triệu về Dinh Độc Lập để thuyết trình về cuộc đổ quân cho Hội Đồng An Ninh Quốc Gia. Mọi người hồi hộp theo dõi bước chân của bầy Quái Điểu gan lì. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Cánh đồng Triệu Phong đã trở thành bãi chiến trường khốc liệt. Xe tăng Việt cộng phối hợp với bộ binh của chúng bắt đầu rời vị trí phòng thủ để rượt đánh chúng tôi, và những chiếc trực thăng vũ trang "Cobra" của phe ta đã táo bạo săn đuổi chúng như những con diều hâu hung dữ. Riêng Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu lúc bấy giờ tan tác như bầy gà lạc mẹ, mạnh ai nấy đánh, dùng chiến thuật cá nhân phối hợp từng tổ nhỏ cố bám lấy bờ sông Vĩnh Định là chi nhánh của sông Thạch Hãn để làm điểm tựa, giữ lấy mạng sống mong manh. Hai con sông này đã nuôi dưỡng quận lỵ Triệu Phong, làm cho nó trở nên trù phú và sầm uất nhất tỉnh Quảng Trị, giờ đây đang ôm ấp che chở cho những toán Quái Điểu lạc bầy. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Nhờ vào súng M.72 chống chiến xa ta đã bắn hạ được một số xe tăng địch, có những chiếc bốc cháy cách xa ta chỉ 50 thước, làm cho anh em an tâm hơn và tin tưởng vào loại vũ khí cá nhân hiện đại và tối tân này, mỗi Đại Đội chỉ được trang bị 12 trái thôi. Những hố bom trở thành vị trí chiến đấu lý tưởng cho binh sĩ mình. Họ đứng thẳng, tì súng vào miệng hố nhắm vào từng đợt sóng biển người của bọn Việt cộng khát máu mà bắn.</span></div> <div class="MsoNormal"><span style="background: yellow; font-family: Arial; font-size: 18.0pt; mso-highlight: yellow;"><font color="royalblue"line-height:30pt">Đại Đội 1 của Đại Úy Bồng Sơn đã dùng con sông Vĩnh Định như một chỗ tựa tốt để chống trả từng đợt xung phong của địch cũng như yểm trợ cho các Đại Đội 2, 3 và chỉ huy còn đang phơi mình trên bãi đáp. Kết quả sơ khởi Đại Đội 1 đã tịch thu 10 cây súng 37 ly phòng không của địch đã đặt hàng ngang tại bìa làng. </font></span> <span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"></span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Trời đã vào đêm, bóng tối đồng lõa với tội ác của địch qua những đợt "cắn lén" nhưng cũng là người bạn chân tình che chở cho chúng tôi, hạn chế tầm quan sát của địch nên chúng chỉ dùng pháo đe dọa vu vơ. Đến 10 giờ Tiểu Đoàn mới nắm được tay nhau, lập thành một phòng tuyến tạm thời. Chỉ còn Đại Đội 4 của Đại Úy Thềm bị cô lập phải tự phòng thủ bảo vệ riêng, nhưng xét về mặt chiến thuật thì rất có lợi cho Tiểu Đoàn. Một cái chốt khổng lồ làm tiền đồn cho đơn vị tại Chợ Sãi, dùng Pháo Binh và Hải Pháo ngăn chận sự di chuyển của địch từ Cổ Thành Quảng Trị qua quận Triệu Phong, cũng như quan sát được thủy lộ dẫn ra Cửa Việt. Chiếm và giữ được Triệu Phong thì sớm muộn gì tỉnh Quảng Trị cũng sẽ trở về vùng đất Tự Do. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Thường thường đánh nhau với những đơn vị chính quy tuy chém giết thả giàn "mạnh được yếu thua" nhưng thích hợp với người quân tử. Một cuộc chiến tranh quy ước, có lúc đánh lúc nghỉ, ăn uống, tiếp tế, tải thương, thay đổi lối đánh cho phù hợp trận liệt, rồi trở lại đánh tiếp. Nhưng với bọn Việt cộng, các cấp chỉ huy của chúng có được đào tạo ở một quân trường nào đâu! Đã vậy đầu óc lại bị Bác Đảng nhồi nhét hận thù đầy ắp nên chúng chỉ biết hăng say chém giết... từ chú du kích nhỏ bé không biết gì gặp lúc đàn anh chết nhiều quá, cũng nhảy ra thay thế chỉ huy. Vì vậy Việt cộng chỉ biết dùng một chiến thuật rừng với lối đánh lén, cắn lén! </span></div> <br> <TABLE class="tblImage" cellSpacing="0" cellPadding="6" width="1" align="left" border="0"><TBODY><TR><TD> <img src="https://i870.photobucket.com/albums/ab261/mayman11/T1-TQLC.jpg" border="0" alt=" "> </TD></TR> <TR><TD class="Image"> <p style="margin-top: 0pt;margin-bottom: 0pt;margin-left: 6pt;margin-right:6pt;line-height: 17px;" align="justify"> <font color="Aquamarine" face="Times New Roman" size="3"><b>Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến với huy hiệu Quái Điểu </b></font></p> </TD></TR></TBODY></TABLE> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Triệu Phong lúc bấy giờ là vùng địch kiểm soát nên họ có nhiều lợi thế hơn ta. Chúng rình rập, tấn công không ngơi nghỉ cốt làm cho quân ta mệt, tinh thần căng thẳng, quân số tiêu hao dần mòn. Nếu không có tinh thần cao và khả năng điêu luyện sẽ bị chúng đốn ngã dễ dàng. Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu đang đi trên đoạn đường chông gai ấy. Đến 11 giờ đêm quân ta tạm ngưng chém giết, mọi người lục ba-lô lấy cơm sấy ra nhơi. Ngồi trong hố cá nhân, chẳng cần cấp chỉ huy ra lệnh hay kiểm soát đôn đốc, ai nấy cũng đề cao cảnh giác và sẵn sàng lâm chiến vì đã quá quen thuộc với những đòn đen tối hạ cấp của lũ chuột Việt cộng. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Đêm khuya yên tĩnh, bỗng có tiếng la hét vang dội từ phía Chợ Sãi, nơi Đại Đội 4 của Đại Úy Thềm phòng thủ riêng. Một đoàn xe tăng địch với đèn pha sáng trưng, dàn hàng ngang cùng bộ binh chạy theo bên hông xe vừa bắn vừa hô xung phong. Tôi đã chuẩn bị trước các yếu tố tác xạ tiên liệu Pháo Binh và Hải pháo, 42 khẩu pháo 105 ly nhả đạn cùng lúc và liên tục cộng với hàng ngàn trái hải pháo loại 500 cân Anh khổng lồ, khi nổ chụp lúc chạm nổ, trút lên đầu địch. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Vặn tần số truyền tin nội bộ của Đại Đội 4 tôi theo dõi trận đánh, nghe các Trung Đội Trưởng liên lạc với Đại Đội Trưởng lòng tôi yên tâm được phần nào và cảm phục sự gan lì của họ. Trên máy PCR. 25 vang lên giọng nói bình tĩnh của Thiếu Úy Tánh khi anh liên lạc với Đại Úy Thềm: </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> — Thần Phong hãy yên tâm, chiếc tăng đầu còn cách chúng tôi 100 thước, tôi đã ra lệnh từng tổ ba người sẵn sàng M.72 nghênh chiến... Hiện giờ chiếc gần nhất chỉ còn khoảng 50 thước, chờ kết quả, sẽ có một số "cua rang muối" (chiến xa địch) để tặng Thần Phong và Hương Giang (danh hiệu của tôi). </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Thiếu Úy Tánh nói tiếp trong sự hồi hộp của tôi: </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> — Tôi bắn thử một viên M.72 chống chiến xa, kết quả tuyệt vời, chính tôi cũng không ngờ đạn vừa ra khỏi nòng là một tiếng nổ long trời, con cua trước mặt tôi đã nổ tung và bùng cháy. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Tất cả các Trung Đội đều an tâm và phấn khởi, từng tổ tam tam chế đã dùng M.72 cải tiến để đưa đoàn cua của Bác vào chảo rang. Đại Đội trưởng đã gọi máy về Tiểu Đoàn tặng tôi có đến hàng chục con cua. Riêng Hạ Sĩ Ích, Tiểu Đội phó dùng M.79 phóng lựu, một mình anh đã rang ba con cua ngon lành. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Song song với Đại Đội 1 và 4, sự chiến đấu gan dạ của Đại Đội 2 của Đại Úy Duật và Đại Đội 3 do Trung Úy Vàng Huy Liễu chỉ huy đã tạo sức mạnh vô song cho gia đình Quái Điểu. Sư Đoàn 312 của Việt cộng với quân số gấp 10 lần hơn đã không nuốt được Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến kiên cường. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Qua hai ngày song đấu, địch đã được tăng viện nhưng không vì thế mà áp đảo được quân ta. Cấp Chỉ Huy Việt cộng đã đánh giá sai lầm về Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu, và cho đấy là một miếng mồi ngon chúng chỉ cần nhe nanh là đã nuốt chửng được ngay. Việt cộng đâu ngờ gặp phải một miếng mồi lửa, tạo nên bởi sự đoàn kết sắt đá, gắn bó keo sơn cùng sự chiến đấu bền bỉ gan dạ của anh em binh sĩ ta. Và chúng cũng không lường được lòng yêu nước tràn đầy của những người lính Việt Nam Cộng Hòa trước sự tồn vong của đất nước. Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu đã tổ chức được vị trí phòng thủ kiên cố bằng máu xương và sức mạnh tinh thần của mình cộng với sự yểm trợ hùng hậu mà chưa bao giờ Quân Lực Hoa Kỳ xử dụng trên chiến trường Việt Nam. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Tôi đang liên lạc trên hệ thống Không Lực để nhờ họ đánh phá căn cứ Ái Tử, (nơi mà địch đang đặt Bộ Chỉ Huy và căn cứ hỏa lực để yểm trợ cho chiến trường Quảng Trị) bằng những trận rải thảm B.52 tạo nên những biển lửa khổng lồ đốt cháy tham vọng điên cuồng của bọn cộng sản cướp nước bạo tàn, thì Trung Sĩ Ngữ cận vệ trung tín nhất của tôi chạy vào báo: </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> — Trình Thiếu Tá, Trung Úy Kỳ thuộc Đại Đội Viễn Thám vừa bắt được hai nữ du kích Việt cộng, tịch thu hai khẩu súng "các-bin" tại nhà mình đang đóng quân! </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Thì ra căn hầm cư trú của hai "cô bé" du kích chỉ cách hầm đóng quân của tôi và cố vấn Mỹ độ 10 thước, trong vòng 24 giờ qua các cô muốn giết chúng tôi lúc nào chẳng được. Vì thế tôi đến gặp hai cô và được biết họ cũng như hầu hết thanh thiếu niên Quảng Trị bị kẹt lại sau khi quân ta rút về tuyến Mỹ Chánh đã bị Việt cộng đoàn ngũ hóa và trang bị thành tổ "dân quân chiến đấu". Hai cô còn cho biết họ là nữ sinh trường trung học Nguyễn Hoàng và có người anh cả là Đại Tá làm việc tại Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Tôi liền cởi trói, bảo lãnh hai cô và gia đình họ rồi hứa sẽ đưa ra vùng tự do sau cuộc đổ bộ này. Từ đó hai cô là những người phục vụ đắc lực cho đơn vị tôi về tình hình du kích tại địa phương. Nhờ vậy mà chúng tôi đã thanh lọc và bắt giữ cũng như tịch thu rất nhiều tài liệu và vũ khí. <br><br> Thế mới hay, trong cuộc chiến, yếu tố "tranh thủ nhân tâm" cũng quan trọng không kém, và còn tiết kiệm được xương máu anh em. </span></div><br> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Sau 15 ngày chiến đấu quên ăn quên ngủ, Tiểu Đoàn 2 Trâu Điên đã giao tiếp được với Tiểu Đoàn chúng tôi nhưng cách nhau bằng con sông Vĩnh Định. Vì không dùng được trực thăng nên tôi phải nhờ đơn vị bạn này tải thương bằng những bè chuối buộc dây kéo qua sông! </span></div><br> <TABLE class="tblImage" cellSpacing="0" cellPadding="6" width="1" align="right" border="0"> <TBODY> <TR> <TD> <img src="https://i870.photobucket.com/albums/ab261/mayman11/37d7249b-af00-4846-ae71-b97975d41048.jpg" border="0" alt=" "> </TD></TR> <TR> <TD class="Image"> <p style="margin-top: 0pt;margin-bottom: 0pt;margin-left: 10pt;margin-right:0pt;line-height: 17px;" align="justify"> <font color="springgreen" face="Times New Roman" size="3"> <b>Phù hiệu binh chủng Thủy Quân Lục Chiến VNCH </b> </font> </p> </TD></TR></TBODY></TABLE> <div class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Sau đó Tiểu Đoàn 1 Quái Điểu được đưa về Huế, chúng tôi như những người về từ cõi chết, râu tóc rậm rạp như người rừng, mắt sâu như vực thẳm, tiều tụy như những bệnh nhân lâu ngày. Chúng tôi những người lính Thủy Quân Lục Chiến đã dành phần đời trai trẻ của mình cho những chuyến đi dài không mệt mỏi: từ tuyến đầu của con sông Thạch Hãn, được chọn làm giới tuyến ngăn địch cho đến vùng đầm lầy sông Ông Đốc, chặng đường cuối của quê hương hoặc lặn lội vùng biên giới Miên Lào với núi rừng trùng điệp... với một mục đích duy nhất là bảo vệ quê hương thân yêu khỏi lọt vào tay quân cộng sản khát máu, bạo tàn. </span></div><br><br> <div class="MsoNormal"><b><span style="color: Aquamarine; font-family: Arial; font-size: 22.0pt;"> Nguyễn Ðăng Hòa </span></b></div> <br><br><br><br>_______________________________<br><br> <span style="color: cyan; font-family: Arial; font-size: 18.0pt;"><span style="color: cyan; font-family: Arial; font-size: 18.0pt;"><b style="mso-bidi-font-weight: normal;"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> Phúc thân mến. </span></b><br><br> <div class="MsoListCxSpMiddle"><b style="mso-bidi-font-weight: normal;"><span style="color: cyan; font-family: Arial; font-size: 18.0pt;"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt;font-color:cyan"> Hồi ký của ông Nguyễn Đăng Hòa có vài điểm sai về nhân sự và chiến thuật. </span><font-color></b><br><br> <div class="MsoListCxSpMiddle"><b style="mso-bidi-font-weight: normal;"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> *** ĐĐ1 lãnh nhận nhiệm vụ đổ đầu tiên chớ không phải ĐĐ4, vì đổ bộ sau cùng nên khi landing zone bị pháo kích nặng thì pilots không thể đáp được đúng mục tiêu, nên ĐĐ4 phải phòng thủ riêng rẽ. </span></b></div><br> <b style="mso-bidi-font-weight: normal;"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> *** Nhân sự Đại Úy Duật lúc đó là TB3, Bồng Sơn ĐĐ1, Trúc Giang tức Trung Úy Dương Văn Tươi ĐĐ2, Trung Úy Vàng Huy Liễu ĐĐ3, Trịnh Văn Thềm ĐĐ4, Th/Tá Nguyễn Cao Nghiêm TĐ Phó. </span></b></div><br> <b style="mso-bidi-font-weight: normal;"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt"> *** ĐĐ1 tịch thu 10 khẩu Phòng không không phải địch đặt ở bìa làng mà đặt rất sát bờ sông, cách chỉ có khoảng 2 mm, mục đích của sự đặt sát bờ sông là để tránh được phi, pháo của ta, địch căn cứ vào thói quen của chúng ta, là đâu có ai yêu cầu đánh bom và bắn pháo vào giữa dòng sông, nên chúng tương kế tựu kế khai thác thói quen của chúng ta để tránh được nhiều thiệt hại, cũng như vũ khí tịch thu được không phải chỉ toàn 37mm phòng không đâu, mà trong số đó quá bán là loại 12.7mm. </span></span></b><div class="MsoListCxSpMiddle"><br></div> <b style="mso-bidi-font-weight: normal;"> <span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;line-height:30pt">Mong rằng bạn sẽ nắm vững được những chi tiết của trận đánh đầy máu lửa này. </span></b><br><br> <div class="MsoListCxSpLast"><b style="mso-bidi-font-weight: normal;"><span style="font-family: Arial; font-size: 18.0pt;"> Bồng Sơn - Ngày ấy thời chinh chiến. </span></b></div><br><br> <font size="5"><font color="lightcyan"><font face="Arial"><b>Nguồn: <a href="http://bongsonbui.blogspot.com/2014/08/trieu-phong-chien-ia-loang-mau_99.html"rel="nofollow"target="_blank"><font color="springgreen"> http://bongsonbui.blogspot.com/2014/08/trieu-phong-chien-ia-loang-mau_99.html</a></b></font></font></font><br><br><br><br> </font></font></font> </div></div> </td></tr></tbody></table> </td></tr></tbody></table> <br> <table height="0" bgcolor="#202020" border="5" bordercolor="#202020" cellpadding="0" cellspacing="6" width="0"><tbody><tr><td> <table height="0" bgcolor="#F5F5DC" cellpadding="0" cellspacing="1" width="0"><tbody><tr><td> <table height="0" bgcolor="#202020" cellpadding="0" cellspacing="2" width="0"><tbody><tr><td> <table height="0" bgcolor="#F5F5DC" cellpadding="0" cellspacing="1" width="0"><tbody><tr><td> <table height="0" bgcolor="#202020" cellpadding="0" cellspacing="2" width="0"><tbody><tr><td> <table height="0" bgcolor="#F5F5DC" cellpadding="0" cellspacing="1" width="0"><tbody><tr><td> <table height="0" bgcolor="#202020" cellpadding="0" cellspacing="6" width="0"><tbody><tr><td> <table height="0" bgcolor="#F5F5DC" cellpadding="0" cellspacing="1" width="0"><tbody><tr><td> <table height="60" background="http://i870.photobucket.com/albums/ab261/mayman11/CIDG%20Camo.jpg" border="0" alt=" photo olive drab miltary Unif.jpg" cellpadding="0" cellspacing="30" width="40"><tbody><tr><td> <table bgcolor="#404040" border="5" bordercolor="#000000" cellspacing="8"><tbody><tr><td> <table height="100%" bgcolor="#F5F5DC" cellspacing="0" width="100%"><tbody><tr><td> <table height="100" bgcolor="#202020" cellspacing="10" width="200"><tbody><tr><td><center> <embed src="https://www.youtube-nocookie.com/v/PmGf8XRbMY8&amp;hl=en_US&amp;rel=0" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" allowscriptaccess="never" height="620" width="880"></center> </td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table></td></tr></tbody></table> </div><p align="center">&nbsp;</p>

Friday, December 2, 2016

 

Chân Dung Người Lính VNCH
Nha Kỹ Thuật Lôi Hổ - SOG - MACV - 81BCND
Gươm Thiêng Ái Quốc - Hồn Ma Biên Giới

 





Chân Dung Người Lính
Việt Nam Cộng Hòa






 photo Vietflag.gif


 photo sacredswordlogo_zpshhp7bkun.gif  photo Military Assistance Command_zpstz4ze8wt.jpg  photo s-l300_zpsaqoavag8.jpg


 

********************

Hải kích

 photo BietHai2_zpsiolyvfvd.jpg

1- Chân Dung Người Lính 52 Biet Hai Tram Chau p1
https://youtu.be/LZqMSGHhwg4



 

 

2 - Chân Dung Người Lính 52 Biet Hai Tram Chau p2
https://youtu.be/X9SaYpx632A

 



3 - Chân Dung Người Lính 52 Biet Hai Tram Chau p3
https://youtu.be/cnvlK1iOQys

 

4 - Chân Dung Người Lính 52 Biet Hai Tram Chau p4
https://youtu.be/OOfOFdBoMy0

 

********************************

 



Nha Kỹ Thuật - một đơn vị hoạt động tình báo, chuyên thả điệp viên với những điệp vụ tối mật như xâm nhập vào miền Bắc hay các mật khu của địch ở núi rừng Trường Sơn. Họ là những thanh niên vì tinh thần quốc gia dân tộc và lý tưởng tự do nên bất chấp hiểm nguy, thâm nhập vào đất địch để thi hành công tác. Khi sa cơ, họ bị tù đày, tuổi trẻ bị chôn vùi trong ngục tù tăm tối, bệnh tật, rồi chết dần mòn một cách âm thầm không ai hay biết.

 



 photo chacircn dung_zpstcrmxrfe.jpg



Biệt Hải

 photo BietHai2_zpsiolyvfvd.jpg

1 - Chân Dung Người Lính 51 Nguyen Tram p1
https://youtu.be/QHbMS2LXoWQ

 

2 - Chân Dung Người Lính 51 Nguyen Tram p2
https://youtu.be/-E8lPFV4BxA

 

3 - Chân Dung Người Lính 51 Nguyen Tram p3
https://youtu.be/ZgAdquDBIYs

 

4 - Chân Dung Người Lính 51 Nguyen Tram p4
https://youtu.be/TqoxYM8N4fo

 

 



 photo


 

 



Nhảy Toán Nha Kỹ Thuật - Lôi Hổ - Nhảy Toán, Họ là ai?
Cho những anh em mang CAR15, Swedish K, mìn chống chiến xa, dây bắt tù binh, đạn dược, lương khô, gạo sấy, lội bộ ngày đêm xâm nhập trên núi rừng Bắc Việt những mật khu trong Nam và đặc biệt cho những Chiến Sĩ VNCH chiến đấu anh dũng vì lý tưởng Tự Do đã vĩnh viễn nằm xuống trên quê hương thân yêu.

 



26

 photo loiho_zpse0m5id3u.jpg

1

 



 photo SOG 3_zpsb7pf8pu5.jpg


 

 

2

 



 photo SOG 2_zpsetdufoen.jpg


 

 

3

 



 photo SOG 1_zpsu5z5ps2p.jpg


 

 

 

4

 



 photo SOG 4_zpst6fytzcv.jpg


 

 

5

 



 photo toandacbietnongson_zps0u1b5crh.jpg


 

 

6

 



 photo Special operations group_zpsdhpac1sw.jpg


 

 

7

 



 photo vip-bow03bb_zps2ljna01t.jpg


 

 

8


 photo SOGteam_zps8mf3r9bv.jpg


 

 

9


 photo 04898a5509155f1b19d3f18d208cafca_zpssqboxttg.jpg


 

 

10

 



 photo CCN-1_zpsziebiz1r.jpg


 photo Hoagraveng and Sergeant Larry Green_zpsxglzt9zc.jpg


 photo 1_zpsn5srccxc.jpg



 

 

11


47 years ago on this day, northern A Shau Valley, Laos.
Heroes Under Fire: Jungle Ambush


 photo Recon team_zpsum9mtjk0.jpg


 

12

 



 photo Tilt_zpsopnizoly.jpg



 

13

 



 photo Tun vagrave Hoagraveng_zpsuao8rnsz.jpg



 

14

 



 photo 1428194116224_zpsrcofnhpj.jpg



 


............................................................

 



KINGBEE 219TH SQUADRON

The "219th Helicopter Squadron, Vietnamese Air Force (VNAF), had twenty-five CH-34 helicopters assigned. Eight H-34 helicopters were used on a daily, average bases" to support SOG, "By the end of 1971, the average amount of helicopters used was forty-six (46) every day; averaging twenty-four for 'PHU DUNG' (Laos) and twenty-two for 'THOT NOT' (Cambodia) operations". (Note: Prairie Fire was changed to "PHU DUNG" and Salem House changed to "THOT NOT" in 1971). Harve Saal, SOG, MACV Studies and Observation Group, Behind Enemy Lines, Vol 1, pp183 and 259 respectively.





1
 photo LONGMA219size3_zps3865eovf.jpg

 photo H34_header_zpsclclv47r.jpg 2
 photo kingbee5_zpsgc6fzsti.jpg

3
 photo kingbee26_zps6rjzbn6l.jpg


 photo H34_VNAF39_zpshogwefjw.jpg

4
 photo kingbee15_zpsm79elakr.jpg

5
 photo sikorsky-h-34-choctaw21_zpsoelw2ypt.jpg

KINGBEE 219TH Pilot
Đại Úy Vương Văn Ngọ - Phi Công Trực Thăng Phi Đoàn 219


 photo sikorsky-h-34-choctaw21_zpsoelw2ypt.jpg


 

 

 



 




GƯƠM THIÊNG ÁI QUỐC


Đã có nhiều bài viết về Nhân Viên Công Tác Diệt Cộng của Nha Kỹ Thuật Thuật Bộ Tổng Tham Mưu, mà nay còn được biết với nhiều tên như Biệt Kích nhẩy toán, Biệt Kích nhẩy Bắc, Biệt Kích... Nên mục đích của bài viết này cũng chỉ muốn nhằm sáng tỏ thêm về những người con ưu tú của đất nước. Những Kinh Kha của Nước Việt, của Thể Chế Việt Nam Cộng Hòa, đã được hun đúc tinh thần, ý chí và lòng can đảm cùng trau dồi và huấn luyện về kỹ thuật trong tình báo tác chiến, cùng tuyên truyền... như thế nào trước khi lên đường xâm nhập Miền Bắc giới tuyến, nơi mà một nửa đất nước (thời đó) đang bị lầm than bởi chế độ hà khắc Cộng Sản Bắc Việt.

 photo biethai6_zpsfdkjkgp1.jpg Trong huyết thống Con Rồng Cháu Tiên, với truyền thống di hướng để phát triển và giành giựt sự tốt đẹp cho giống nòi. Đó đã hình thành nơi Dân Tộc một tinh thần bất khuất, ý chí kiên cường. Một đất nước địa linh đã xuất hiện nhiều nhân kiệt trải dài bề dầy lịch sử bốn ngàn năm văn hiến, nên cho dù qua hai thời kỳ Bắc Thuộc nhưng Bắc Phương vẫn không đồng hóa được dân Việt. Đó là nhờ khí thiêng sông núi!

—  Khí thiêng sông núi đã hun đúc những chàng trai Nước Việt luôn can đảm mẫn tiệp trong chiến trận để bảo vệ giang sơn gấm vóc...

—  Khí thiêng sông núi đã tạo cho những chàng trai Đất Việt luôn trung kiên trước mọi nhiệm vụ được giao phó...

—  Khí thiêng sông núi đã hình thành nơi lòng những chàng trai Người Việt một tấm lòng nghĩa hiệp sẵn sàng xả thân vào ngay vùng đất địch để chiến đấu chống bọn cầm quyền cộng sản đã ắp đặt mọi bất công là cái ách đang khoác nặng trên đôi vai người dân miền Bắc...

Từ xa xưa, xã hội chúng ta là hình thành một nền tảng luôn ảnh hưởng tinh thần thiêng liêng từ cha ông; Ảnh hưởng từ những truyền thuyết lịch sử gây phấn chấn sự suy nghĩ, tạo khí phách dũng cảm cho dòng giống Lạc Việt để đi đến chiến thắng vẻ vang và lẫy lừng trước quân thù.

Trong ý niệm đó, Nha Kỹ Thuật đã thành lập một mặt trận để giải phóng miền Bắc lấy tên là MẶT TRẬN GƯƠM THIÊNG ÁI QUỐC.
*
Xưa kia, khi Lê Lợi tụ hợp nghĩa quân ở vùng Lam Sơn để chống lại sự đô hộ của nhà Minh (từ năm 1407 đến năm 1427). Khởi đầu, nghĩa quân còn yếu, bị thua nhiều lần. Thấy vậy Đức Long Quân (tức Lạc Long Quân) liền cho nghĩa quân mượn gươm Thần để giết giặc. Nên một hôm, có người đánh cá tên Lê Thuận kéo lưới lên nặng trĩu tưởng được nhiều cá, nhưng hóa ra lại là một thanh gươm. Thận không biết làm gì với thanh gươm, thì vừa lúc đó Lê Lợi dẫn nghĩa quân đi qua. Thận liền dâng gươm cho tướng quân Lê Lợi. Lạ thay, khi Lê Lợi vừa cầm gươm, thì tự nhiên thanh gươm tỏa sáng, lộ rõ hai chữ “Thuận Thiên” đã khắc sâu ở lưỡi gươm.

Từ khi có gươm thần trong tay, tướng quân Lê Lợi lãnh đạo nghĩa quân đánh đâu thắng đó.
Năm sau, khi đuổi được giặc Minh. Lê Lợi lên ngôi xưng Lê Thái Tổ, lấy hiệu là Thuận Thiên, đóng đô tại Thăng Long (Hà Nội).

Một hôm, nhà vua ngự thuyền rồng dạo quanh hồ Tả Vọng, thấy một con rùa vàng lớn xuất hiện bơi dọc theo mạn thuyền. Sợ thuyền bị tròng trành, nhà vua thuận tay rút kiếm đập lên mu rùa ý đuổi đi. Không ngờ, rùa vàng ngoái cổ há miệng ngoạm chặt gựt lấy thanh gươm, rồi lăn xuống nước.
Vua liền hiểu, đã đến lúc trời đòi lại gươm Thần. Từ đó hồ Tả Vọng được đổi tên thành Hồ Hoàn Kiếm (còn gọi là Hồ Gươm).

Gươm Thiêng Ái Quốc mang tính tác động tâm lý người dân Miền Bắc chống sự xâm lăng của Trung Cộng dưới chiêu bài vỏ bọc “Tình hữu nghị Việt - Trung đời đời bền vững”, “Việt Nam - Trung Quốc như môi với răng, môi hở thì răng lạnh”... để tiếp tay cho bọn đầu sỏ Cộng Sản Bắc Việt trong vai trò bọn quan thái thú của Trung Cộng đàn áp dân chúng.

Để hỗ trợ Mặt Trận Gươm Thiêng, ngoài đài phát thanh Gươm Thiêng Ái Quốc phát sóng thẳng vào Miền Bắc, Nha Kỹ Thuật có nhiều đoàn sở khác nhau. Có đoàn sở hoạt động công khai, có đoàn sở hoạt động bí mật. Có ba loại huấn luyện được đề ra:

—  Huấn luyện bình thường (căn bản) cho một nhân viên cộng tác xâm nhập Miền Bắc (BK).

—  Huấn luyện cao hơn nữa là dành cho các Sĩ Quan đảm trách toán trưởng, được gọi là lớp Toán Trưởng hay lớp RT (Recon Team).

—  Cao Nhất là lớp huấn luyện để trở thành điệp viên.

Để thu nhận, người được tuyển mộ phải qua trắc nghiệm kiểm tra về thông minh, trí nhớ và can đảm. Để sau khi trở thành điệp viên, họ sẽ thích nghi hòa nhập vào mọi vùng hoạt động, để làm những công tác gây tiếng vang, hỗ trợ cho mặt chính trị...

Phòng điều động công tác xâm nhập (phòng hành quân) Nha Kỹ Thuật kết hợp với sĩ quan công tác của toán vạch hướng xâm nhập cho toán.
Có ba cách xâm nhập miền Bắc: Đường bộ, đường không và đường biển.

Mỗi toán xâm nhập đều có tên riêng. Toán viên có bí số và câu an ninh cá nhân mà chỉ riêng sĩ quan công tác phụ trách toán đó biết.
Mỗi nhân viên công tác đều được huấn luyện:

Về chiến thuật: Tác chiến cá nhân, tổ tam tam chế cho đến cấp tiểu đội. Khái niệm về cấp trung đội...

Vũ khí: Sử dụng thành thạo vũ khí cá nhân và cộng đồng của cả hai phía Tự Do và Cộng Sản đến cấp đại đội (57 ly không giật, 3.5, Súng cối 60 ly, B40, B41)…

Về nhẩy dù: Khó khăn và nguy hiểm nhất là nhẩy ban đêm vào cây và xuống đất bằng dây, để thích hợp với rừng núi hiểm trở Bắc Việt.

Phá hoại: Biết tính năng từng loại chất nổ và tự tạo các loại mìn. Nhân viên phá hoại phải thành thạo tính toán khối lượng chất nổ cho đủ để phá cầu, đường, kho hàng... hay phá cây rừng lập bãi cho trực thăng đáp khẩn cấp...

Mưu sinh và địa hình: Sử dụng bản đồ và địa bàn. Thực tập và nhận biết các loại lá cây rừng có thể ăn được... Các loại bẫy để bắt cá chim muông thú rừng làm thức ăn...

Truyền tin: dùng tín hiệu Morse, nhân viên truyền tin mã hóa công điện theo bản mã trước khi chuyển và thu âm cách chuyển phím (nhấn manip) của từng người để hiệu thính viên của trung ương nhận dạng người đánh công điện...

Thám sát: Nhân viên công tác khi thám sát phải biết đặt các máy sensor (bắt sóng), cùng kết hợp với mắt và tai để đánh giá mục tiêu quan sát. Quan trọng nhất là thám sát đường khi có đoàn xe bít bùng chạy qua, đánh giá xe chở hang nặng nhẹ...

Tâm lý chiến và tuyên truyền: Nhân viên công tác phải thực tập làm các câu ca dao châm biếm chế đô cộng sản. In truyền đơn bằng phương pháp thủ công và rải truyền đơn vào làng bằng đạn chứa truyền đơn 3.5 phóng bằng ống giấy...

Đó là sơ qua vài điểm huấn luyện để trở thành một nhân viên công tác. Điều quan trọng cốt yếu nhất là tinh thần. Nào ai hiểu được tâm trạng của những chiến sĩ can trường này ra sao? Khi bản thân họ nhẩy ra khỏi cửa máy bay trên không phận Bắc Việt giữa đêm tối, hay rời tốc đỉnh bơi ngầm dưới nước biển lạnh lẽo vào bờ bằng ống hơi. Sau đó họ chiến đấu đơn độc, không hậu phương hỗ trợ. Cái lạnh lẽo của rừng núi, dăm ba người dựa lưng vào nhau đó là thành trì. Lỡ ho một tiếng có thể mất mạng, sai hướng đi là tự sát. Cẩn thận e dè, nhưng phải tiến. Họ không có hướng lùi hay nghỉ ngơi. Gia đình, người thân yêu, miền Nam là cửa đóng. Ngày đêm họ căng mắt cho nhiệm vụ và mạng sống. Nếp sống thật khổ cực, rau xanh là lá rừng, lương khô và chỉ có lương khô. Không một dấu vết để lại, không một bằng chứng đã đi qua...
Quả là những ý chí sắt thép, họ đã sớm hy sinh tuổi trẻ tươi vui để dành cho lý tưởng và bầu nhiệt huyết:

Làm trai cho đáng nên trai,
Xuống đồng đồng tĩnh, lên đoài đoài đoài tan.

Họ muốn xây dựng thể chế tự do, niềm yêu thương, sự công bằng, tính bác ái và tự do tín ngưỡng đến cho dân Miền Bắc. Nên cho dù bị tù đày, bị tra tấn, cùm xiềng họ vẫn không hề nhụt nhuệ khí. Khắp các trại tù cộng sản miền Bắc mà họ trải qua đều đã chứng tỏ sức bất khuất của họ, mà bọn cán bộ phải thừa nhận không sao khuất phục được! Họ hình thành như một đội ngũ khí phách và ngang tàng giữa trại giam cộng sản.

Được tôi luyện trong tinh thần quả cảm và anh dũng, sẵng sàng hy sinh. Nên cho đến bây giờ họ vẫn giữ khí phách đấu tranh chống bất công hay chèn ép mà không hề e ngại trước bất cứ mốt thế lực nào.

Nếu có sự đánh giá! Thực thể họ là cả một sự khâm phục!

TRÂM NGUYỄN